Trang chủ > Văn Học > Truyện
Bồ tát Thiểm Tử
Xem: 7248 . Đăng: 05/11/2014In ấn
Bồ tát Thiểm Tử
Vào thưở xa xưa trong rừng sâu có một vị tu sĩ, tâm địa từ bi, thường cứu khổ cho chúng sanh. Lúc đó nước Ca Di có một cặp vợ chồng già đều mù mắt, tuổi đã xế chiều mà chưa có con, sống cuộc đời hiu quạnh khốn khổ lênh đênh. Sau đó hai vợ chồng quyết tâm lên núi tu hành để cầu giải thoát. Vị tu sĩ biết được tâm nguyện của hai vợ chồng rất thương cảm, nghĩ thầm : ”Đôi vợ chồng già mù loà không nhìn thấy gì, sống trong núi rất dễ rơi vào hầm sâu khe suối. Hoặc bị rắn độc, thú dữ cắn. Ta đầu thai làm con của họ để chăm sóc họ”.
Vị tu sĩ quả nhiên đầu thai làm con của cặp vợ chồng già. Hai người vui mừng vô hạn, vốn dự định vào núi tu hành, nay vì sanh con nên bỏ đi kế hoạch. Họ đặt tên con là Thiểm Tử. Thiểm Tử từ nhỏ tánh tình nhân hậu từ bi, thờ cha mẹ rất có hiếu, việc làm chánh phái, không sát sanh, không trộm cắp, không uống rượu, không nói láo, không tật đố. Cha mẹ xem như viên ngọc trong tay.
Thời gian thấm thoát trôi qua, Thiểm Tử đã được 10 tuổi. Một ngày nọ Thiểm Tử đến trước cha mẹ, quỳ xuống nói :
- Cha mẹ vốn muốn vào rừng tu đạo, cầu được giải thoát, sao vì con mà bỏ đi nguyện vọng đó? Nhân sanh ở đời giống như cây lá mùa thu, nếu không nhanh chóng tu hành, thì sau hối hận cũng không kịp. Con mong cha mẹ vẫn theo chí nguyện vào rừng tu hành. Con sẽ theo cha mẹ sớm tối hầu hạ, lo lắng để cha mẹ an tâm tu học.
Ông bà hoan hỉ nói :
- Con hiếu thảo như vậy thật là phước báu của cha mẹ.
Cả nhà ba người quyết tâm vào rừng tu hành.
Thiểm Tử bèn đem tất cả của cải trong nhà bố thí cho người nghèo rồi cùng với cha mẹ vào rừng sâu. Chàng tìm lá lợp một gian nhà nhỏ, trải cỏ thật dày làm nệm, mùa đông ấm áp, mùa hè mát mẻ, từ đó cả gia đình định cư trong rừng.
Do vì cả nhà tu hành trong rừng, nên cả khu rừng cỏ cây mọc lên tươi tốt sum xuê. Cây cối đơm hoa kết trái vô cùng ngon ngọt, nước suối trong mát mẻ. Trong hồ hoa sen 5 sắc mọc đầy. Mỗi khi gặp gió lớn hoặc trời mưa, hoặc buổi trưa ánh nắng mặt trời chói chang, lá cây kết thành bóng râm che mưa che gió cho họ. Các loại chim xinh đẹp thường đến đây, líu lo ca hót. Sư tử, cọp, gấu, cho đến loài sói, rắn đều bị phẩm hạnh cao thượng của nhà này cảm hoá trở nên hiền lành, đều bỏ đi thói quen ăn thịt mà ăn cỏ. Chương, nai cùng sống với sư tử, cọp, beo, cùng nhau vui đùa, không còn sợ sệt lo lắng như xưa. Muông thú quây quần với nhau, dùng những điệu múa điệu hát để làm vui cho gia đình Thiểm Tử.
Cả nhà ba người sống rất vui vẻ. Ở đây có vô vàn trái cây ngon ngọt để ăn, nước suối trong mát để uống. Khi cha mẹ khát, chàng mặt áo da nai đến bên bờ suối múc nước. Nai, chim thường hay bao quanh chàng, cùng đi đến bờ suối.
Nhà vua nước Ca Di thường vào rừng săn bắn. Một ngày nọ quốc vương đến đây đi săn, từ đằng xa nhìn thấy bên bờ suối có đàn nai đang uống nước, bèn giương cung bắn, không ngờ mũi tên bắn trúng vào Thiểm Tử. Ngực chàng trúng tên đau đớn vô cùng lớn tiếng la lên :
- Ai mà tâm địa ác độc như vậy, một mũi tên bắn chết ba người tu đạo.
Quốc vương nghe có tiếng người kêu la trong đàn nai, giật mình xuống ngựa, vội bước đến dòng suối thì thấy một người mặc áo da nai, trúng tên vào ngực, nằm sõng soài trên mặt đất, vết thương không ngừng chảy máu, hơi thở thoi thóp. Thiểm Tử nói với vua rằng :
- Voi vì có ngà quí nên bị người giết, tê giác vì có sừng đáng giá mà cũng bị giết, chim thuý chết vì bộ lông đẹp, nai vì thịt tươi ngon. Tôi đã không có ngà, không có sừng, không có lông đẹp, thịt tôi cũng không ngon, tại sao ông lại bắn tôi? Tôi có phạm tội gì đâu?
Quốc vương hỏi :
- Ngươi là ai? Tại sao mặc áo da nai ở trong rừng làm bạn với thú cầm?
- Tôi là con dân của đại vương, cùng với cha mẹ mù vào rừng sâu tu đạo đã được hơn 20 năm. Hơn 20 năm qua, các loài rắn độc thú dữ không làm hại chúng tôi, mà nay tôi lại chết vì mũi tên của ngài.
Thiểm Tử sắp chết, các loài chim bay đến, hót tiếng bi thương, các loài thú sư tử, cọp, beo, cũng đều rống lên buồn thảm. Trong rừng nổi lên cuồng phong, làm ngã cây cối, quét đến mặt trời mặt trăng kiến không có ánh sáng trời đất tối tăm. Nước suối khô cạn, trăm hoa khô héo, cha mẹ của chàng tim đập từng hồi, nghe tiếng kêu của thú cầm không giống thường ngày, cuồng phong dồn dập, cây cối gãy đỗ, dường như xảy ra việc gì to lớn. Hai vợ chồng thầm nghĩ : ”Thiểm Tử đi lấy nước lâu quá sao chưa về. Hay là vị cọp beo làm hại?” ruột gan bồn chồn lo lắng.
Lúc đó nhà vua vừa kinh hoàng vừa hối hận, nói :
- Ta vốn bắn nai, không ngờ bắn trúng người tu đạo, tội nghiệt của ta quá nặng. Chỉ vì tham chút thức ăn ngon, mà phạm tội lớn như vậy. Ta nhất định tìm cách cứu sống cho người. Dù đổi cả đất nước này cũng được.
Nói xong, lấy tay nhổ mũi tên, nhưng tên bắn vào quá sâu không nhổ ra được. Nhà vua càng thêm bi thương buồn bã.
Thiểm Tử nói :
- Tôi không trách nhà vua, có lẽ kiếp trước tôi đã tạo ra nghiệp gì không tốt, nay phải trả quả. Tôi chết cũng không sao, chỉ thương cha mẹ tuổi già sức yếu, lại mù hai mắt. Tôi mà chết đi e rằng cha mẹ cũng không sống được.
Vừa nói nước mắt như mưa. Quốc vương quỳ trước Thiểm Tử, tuôn đôi dòng lệ phát lời thề :
- Bất luận như thế nào tôi phải tìm cách cứu sống người. Nếu người bất hạnh qua đời, tôi sẽ không trở về mà ở đây phụng dưỡng cha mẹ của người, như lúc người còn sanh tiền, xin hãy an tâm. Trời rồng quỉ thần làm chứng cho lời thề của tôi.
- Đại vương nếu có thể thay tôi mà nuôi dưỡng cha yếu mẹ già thì tôi chết không có gì nuối tiếc. Chỉ là để đại vương bỏ đi vương vị, nuôi dưỡng cha mẹ tôi, thật áy náy trong lòng. Nếu ngài làm được như vậy nhất định sẽ tiêu trừ hết thảy nghiệp chướng, được phước báu vô lượng.
- Xin người hãy nói với tôi song thân người ở đâu, tôi muốn sớm biết chỗ ở của họ.
Thiểm Tư ûchỉ con đường :
- Đi theo con đường này không bao xa sẽ có một căn nhà lá, cha mẹ tôi ở đó. Xin ngài đi thật nhẹ bước, đừng làm cha mẹ tôi kinh sợ. Xin nói rằng tôi gần chết cũng tưởng nhớ đến hai người, chúc cha mẹ khoẻ mạnh, trường thọ, cầu nguyện trời thần gia hộ cho cha mẹ được bình an, nguyện đời đời kiếp kiếp đều gặp lại cha mẹ.
Nói xong nhắm mắt qua đời. Các loài cầm thú đều quay quanh thi hài của Thiểm Tử bi thương kêu khóc.
Nhà vua đem theo tuỳ tùng đi tìm cha mẹ của Thiểm Tử, khi đi làm cỏ cây trên đường xào xạc lay động, phát ra tiếng kêu. Cha mẹ của Thiểm Tử đang lo lắng nhớ nghĩ về con nghe tiếng cỏ xào xạc, giật mình :
- Đây không phải là tiếng bước chân của con chúng ta, là ai vậy?
Nhà vua đến trước mặt họ vái chào nói :
- Tôi là vua nước Ca Di, nghe nói quý vị ở đây tu hành nên đến thăm.
- Cám ơn đại vương ngự giá quang lâm, chúc ngài khoẻ mạnh trường thọ, chúc đất nước mưa hoà gió thuận, không bị các nước lân bang xâm chiếm, xem thường, nhân dân được hạnh phúc mỹ mãn.
- Cuộc sống của quí vị nơi rừng núi gian khổ, có việc gì cần trẫm giúp đỡ chăng?
- Cám ơn đại vương, tôi có đứa con trai tên là Thiểm Tử ngày ngày kề cận chăm sóc. Chúng tôi không thiếu thốn món chi, nay nó đang đi lấy nước, sắp về đến. Ở đây có quả tươi, mời ngài thưởng thức, đợi nó về sẽ pha trà mời ngài uống.
Quốc vương nghe nhắc đến Thiểm Tử, không ngăn được dòng lệ :
- Đây là lỗi của tôi. Tôi vào rừng săn bắn, từ xa thấy bên bờ suối có bầy nai, không ngờ lại bắn nhằm con của ông bà, nay đã chết vì mũi tên độc.
Hai vợ chồng nghe vua nói như sét đánh ngang tai, ngẩn người ra rồi té nhào xuống đất, tha khóc rằng :
- Con của chúng tôi có hiếu nhất trong thiên hạ, nó có tội gì mà ngài bắn chết, hèn gì có những hiện tượng kỳ lạ dị thường vừa rồi, thì ra vì sự bất hạnh của Thiểm Tử mà trời đất cũng bi thương.
Hai người khóc lóc một hồi, sau đó ông lão nói với vợ :
- Người chết không thể sống lại, thôi bà cũng đứng khóc nữa.
Nói xong quay qua hỏi nhà vua :
- Con tôi nay ở đâu, xin đại vương hãy đưa tôi đến đó.
Nhà vua bèn dẫn hai vợ chồng đến chỗ Thiểm Tử chết. Hai vợ chồng người ôm đầu, người ôm chân con, dùng tay rờ vết thương của con đau đớn khóc rằng :
- Hởi các vị thiên thần trên trời, hỡi các vị Long thần, Sơn thần, thần cây trên mặt đất! Con tôi là đứa con hiếu thảo nhất trên đời, các ngài đều biết! Tại sao để cho nó chết đi? Hai chúng tôi tuổi già sức yếu lại mù mắt, sống cũng không ích dụng gì, xin các ngài hãy để cho chúng tôi chết đi mà cho con chúng tôi sống lại! Ông trời ơi! Nếu ngài biết Thiểm Tử là người con hiếu thảo nhất, thì xin ngài cứu sống nó. Nếu ngài bằng lòng thì chúng tôi xin nhổ mũi tên ra, chất độc cũng tự nhiên mất đi.
Những vị thiên thần ở cõi trời Đao Lợi bỗng cảm thấy toà ngồi của mình chấn động. Các ngài xem lại thì ra là vợ chồng mù đang thương khóc đứa con của mình. Họ vội báo việc này cho trời Đế Thích, lại còn Đại Phạm Thiên Vương, Tứ Đại Thiên Vương..., các vị thiên thần đều từ trên trời giáng xuống, đến bên cạnh Thiểm Tử. Các ngài dùng linh đan diệu dược bỏ vào trong miệng chàng. Thuốc vừa bỏ vào thì mũi tên lập tức từ vết thương vọt ra, Thiểm Tử từ từ sống lại, ngồi dậy. Vợ chồng ông lão nhìn thấy con mình chết đi sống lại vui mừng vô hạn, cặp mắt cũng sáng ra nhìn thấy rõ ràng mọi vật.
Lúc đó trời trong mây tạnh, các loài thú cầm lớn tiếng hoan hô, dòng suối trong xanh cũng róc rách hát ca, hoa sen trong hồ khoe năm sắc thắm dưới ánh nắng mặt trời rực rỡ, cây cối hoa lá toả ra mùi thơm thanh khiết làm say đắm lòng người. Nhà vua cũng vui mừng cực hạn, bày tỏ tấm lòng muốn cúng hết tài sản cho người tu hành. Thiểm Tử nói :
- Không cần phải làm như vậy. Nếu bệ hạ muốn tích đức, làm việc phước thiện thì xin ngài hãy ra lệnh từ nay về sau không được phép giết hại những loài vô tội, những sinh vật nhỏ bé hiền lành.
Nhà vua nghe theo lời thỉnh cầu, từ đó về sau sửa lỗi lầm thiện, không làm những việc trái ngược với đạo lý từ bi.
Ngụ ý :
Thiểm Tử dùng tâm bình thường để đối diện với sanh tử khiến người khâm phục. Lúc chúng ta không bị sự thay đổi của sự vật bên ngoài làm tâm tư dao động, biết được những phiền não ngoại tại đều do nhân duyên sanh ra, và có thể dùng tâm từ bi của mình để bao dung những việc đáng tiếc, dùng tâm khoan dung đối đãi với mọi người, quán chiếu thế giới bên ngoài thì sẽ làm được ” bình thường tâm” như trong Phật pháp thương nói đến.
BÀI LIÊN QUAN
Bỏ con ( Tuệ Liên và Hảo Liên dịch , 6997 xem)
Nai chúa ( Tuệ Liên , 9475 xem)
Xả thân cứu chúng ( Tuệ Liên , 5169 xem)
Loã Nhân Quốc ( Tuệ Liên và Hảo Liên dịch , 6769 xem)
Tế trâu ( Tuệ Liên và Hảo Liên dịch , 5520 xem)
Hoà thượng biến tiền vàng ( Tuệ Liên và Hảo Liên dịch , 6047 xem)
Nửa đôi giày rách ( Tuệ Liên và Hảo Liên dịch , 7391 xem)
Y Lợi Sa keo kiệt ( Tuệ Liên và Hảo Liên dịch , 6168 xem)
Thái tử Thiện Sự vào biển tìm châu báu ( Tuệ Liên và Hảo Liên dịch , 5683 xem)
Đại Ý ( Tuệ Liên và Hảo Liên dịch , 5717 xem)
Ý KIẾN BẠN ĐỌC
Nguyện xin hiến trọn đời mình
Cho nguồn Đạo pháp cho tình Quê hương
Thông báo Khóa tu Truyền thống lần thứ 43 do Ni giới Hệ phái Khất sĩ tổ chức tại Tịnh xá Ngọc Trường (tỉnh Vĩnh Long)
Thông báo Khóa tu Truyền thống lần thứ 43 do Ni giới Hệ phái Khất sĩ tổ chức tại Tịnh xá Ngọc Trường (tỉnh Vĩnh Long)
Thông báo Khóa tu Truyền thống lần thứ 42 do Ni giới Hệ phái Khất sĩ tổ chức tại Tịnh xá Ngọc Khánh (Long Khánh, tỉnh Đồng Nai)
Thông báo Khóa tu Truyền thống lần thứ 42 do Ni giới Hệ phái Khất sĩ tổ chức tại Tịnh xá Ngọc Khánh (Long Khánh, tỉnh Đồng Nai)
Thông báo Khóa Bồi dưỡng đạo hạnh lần thứ 9 do Ni giới Hệ phái Khất sĩ tổ chức
Tiếp theo thời khóa tu học trong 3 tháng An cư là chương trình 10 ngày bồi dưỡng đạo hạnh cho chư Ni trực thuộc NGHPKS, bắt đầu từ mùng 1 tháng 7 đến ngày mùng 10 tháng 7 năm Ất Tỵ (PL.2569 – DL.2025) tức ngày 23.8.2025 – 01.9.2025.
Thông báo Lớp Giáo lý trực tuyến
Thời gian tụng kinh, thuyết giảng trực tuyến như sau: Tụng kinh: Hàng ngày từ 6g30 – 7g15 tối là thời khóa tụng kinh, các ngày sám hối trì tụng Hồng Danh Bửu Sám. Thuyết giảng: 7g30 – 8g30 tối hàng ngày
VIDEO
Trực tiếp: Phiên Bế mạc Hội thảo Khoa học Ni trưởng Huỳnh Liên tại Pháp viện Minh Đăng Quang - Ban Truyền hình Trực tuyến PSO
Pháp âm MP3
- 0 - Lời Mở Đầu
- 01 - Võ Trụ Quan
- 02 - Ngũ Uẩn
- 03 - Lục Căn
- 04 - Thập Nhị Nhơn Duyên
BÀI XEM NHIỀU
Ảnh hưởng của Kinh Kim Cang đối với Thiền tông
Kinh sách PDF của HT Nhất Hạnh
Kinh sách PDF của Hòa thượng Thích Thanh Từ
LỊCH VIỆT NAM
THỐNG KÊ













Lễ an vị Phật
Lễ Tưởng niệm 60 năm Đức Tổ sư vắng bóng - Giáo hội













