Trang chủ > Văn Học > Truyện

Thái tử Thiện Sự vào biển tìm châu báu

Tác giả: Tuệ Liên và Hảo Liên dịch.  
Xem: 5681 . Đăng: 18/10/2014In ấn

Thái tử Thiện Sự vào biển tìm châu báu

Tuệ Liên và Liên Hảo dịch

Ngày xưa có một nhà vua tên là Lặc Na Bạc Di, có nghĩa là Bảo Khải (áo giáp báu). Vua thống trị mốt đất nước rộng lớn, phì nhiêu, sản vật giàu có, có 500 đất nước nhỏ lệ thuộc chia nhau trị lý các miền. Trong hậu cung vua có 500 phi tần, nhưng không có con nối dõi tông đường. Vua thường dâng lễ cầu nguyện van vái trời đất, thiên địa quỷ thần ban cho mình một đứa con trai. Nhưng nhiều năm trôi qua vẫn không có cảm ứng. vua vì việc này vô cùng khổ não, nghĩ thầm : “Cho đến hôm nay ta vẫn chưa có được một đứa con trai. Một ngày nào bất hạnh qua đời, không có người nối dõi, thiên hạ nhất định sẽ loạn lớn. Vì dưới quyền ta 500 tiểu quốc vướng vốn không hoà hảo, không ai phục ai. Ta chất đi nhất định họ sẽ xâm chiếm lẫn nhau, lấy mạnh hiếp yếu, lạm xác người vô tội. Đất nước này sẽ lâm vào cảnh nguy hiểm, dân chúng sẽ gặp tai ương”. Nghĩ đến đâu vua lo lắng vạn phần, không biết dùng cách gì giải quyết.

Một vị thiên thần biết được sự âu lo của vua Bảo Khải bèn thác mộng bảo rằng :

- Trong khu rừng ở ngoài thành, có hai vị tiên nhân ẩn tu. Trong đó có một vị tiên thông minh tài trí, phẩm đức cao thượng, không ai có thể sánh được. Nếu vua muốn con thì nên đến đó thỉnh cầu ngài, ngài nhất định sẽ nhận lời đầu thai làm con nhà vua.

Nhà vua tỉnh giấc, vui mừng vô hạn, lập tức ra lệnh chuẩn bị xe ngựa, hướng dẫn tuỳ tùng đến nơi rừng nọ, tìm được vẫn vị tiên nhân ẩn tu. Vua Bảo Khải nói lên ý định của mình, van cầu vị tiên nhân :

- Vì ngai vàng không người kế vị khiến trẫm ngày đêm không an, khẩn cầu tiên nhân nhận lời đầu thai làm con của tôi, kế vị trị nước, khiến quốc gia được an ninh lâu dài, bá tánh được an cư lạc nghiệp.

Tiên nhân thấy vua chân thành tha thiết, bèn nhận lời. Vị tiên kia thấy vậy cũng nói :

- Tôi cũng đầu thai làm con của vua.

Được sự nhận lời của hai vị tiên nhân, vua vui mừng khôn xiết, bèn từ giã họ và trở về hoàng cung.

Không bao lâu hoàng hậu Tô Ma có thai. Phàm làm người nữ thông minh, đều biết mình mang thai là bé trai hay bé gái, nàng thưa với vua rằng :

- Đứa bé trong bụng thiếp là một đứa con trai thông minh tài giỏi.

Vua cùng với hoàng cung nghe được tin này đều vui mừng, vua ra lệnh mọi người phải chăm sóc hầu hạ hoàng hậu Tô Ma chu đáo, mọi việc đều làm cho nàng vừa lòng mãn ý, thoải mái tự tại, vua còn căn dặn tuỳ tùng cần phải chú ý sự an toàn của hoàng hậu, không được để cho nàng đi đến nơi nào có việc nguy hiểm.

Thới gian thấm thoát như thoi đưa, mới đó mà đã mãn 10 tháng, hoàng hậu quả nhiên sanh ra một đứa bé trai, tướng mạo đoan trang, khôi ngô tuấn tú, có nhiều tướng tốt của bậc vĩ nhân. Trong hoàng cung, từ vua, hoàng hậu, cho đến toàn thể cung tần mỹ nữ, các quan đại thần đều vui mừng khôn tả, vua hạ lệnh mời một vị xem tướng giỏi nhất vào hoàng cung xem tướng cho thái tử. Thấy tướng quan sát thái tử từ đầu đến chân, nét mặt rạng rỡ tâu với vua rằng :

- Thái tử tướng rất tốt, trên đời ít có. Sự thông minh, phước đức và phẩm hạnh của thái tử, không ai có thể sánh được.

Vua nghe càng thêm vui mừng, xin thầy tướng đặt tên cho thái tử. Thầy tướng nói :

- Từ khi hoàng hậu mang thai có gì thay đổi đặc biệt không ?

Vua nói :

- Hoàng hậu tánh tình nhỏ hẹp, thường ganh tị với người khác, nhìn thấy ai lầm lỗi thì vui lòng đắc ý, thấy người khác ưu điểm thì không vui, thường làm ra những việc thị phi. Nhưng từ lúc mang thai đứa bé này thì tánh tình hoàn toàn thay đổi, trở thành nhân từ, thường hay giúp đỡ người bần cùng nghèo khổ. Trẫm cũng cảm thấy lạ lùng.

Thấy tướng nghe vua nói không ngớt gật đầu ca tụng :

- Lành thay ! Đó chính là phẩm đức tốt đẹp cao thượng của thái tử làm cho mẹ có sự thay đổi như thế.

Bèn đặt tên cho thái tử là Ca Lương Na Ca Lê có nghĩa là Thiện Sự. Phu nhân thứ hai của vua Bảo Khải tên là Phất Ba. Vị tiên thứ hai làm con của bà. Mười tháng mang thai đã mãn, phu nhân Phất Ba cũng sanh ra một đứa con trai, tướng mạo, hình thái cũng giống như những đứa trẻ bình thường, không có gì đặc biệt. Vua Bảo Khải lại mời tướng sư đến. Tướng sư xem kỹ một hồi nói :

  • Đứa bé này chỉ là người bình thường, phẩm đức, phước báu, tài năng đều tầm thường.

Vua lại nhờ tướng sư đặt tên, ông hỏi :

- Mẹ của đứa bé này khi mang thai có gì thay đổi không ?

Vua trả lời :

- Mẹ của nó ngày thường vốn trung hậu thật thà, nhân hậu hoà thuận, nhưng từ lúc hoài thai đứa bé này, thì tánh tình thay đổi thành xấu đi, tật đố ganh tị với người hiền, nhìn thấy người khác hơn mình thì tìm cách gây sự

- Vì phẩm hạnh của đứa bé ảnh hưởng đến người mẹ nên mới có hiện tượng như vậy.

Vì thế đặt tên cho đứa bé là Ác Sự.

Vua Bảo Khải giành hết tình thương và hy vọng cho Thiện Sự. Thiện Sự muốn cái gì đều thoả mãn. Vua còn hạ lệnh xây cho Thiện Sự ba toà cung điện : Mùa đông thì ở trong toà cung điện ấm áp như mùa xuân, mùa xuân thì ở trong cung điện không mát không lạnh, mùa hạ thì ở trong toà cung điện mát mẻ. Vua còn cho nhiều cung nữ đến hầu hạ thái tử, múa hát cho thái tử vui. Khi thái tử Thiện Sự lớn lên, vua mời rất nhiều thầy giáo tài năng bác học đến dạy cho thái tử. Thái tử Thiện Sự thông minh lạ thường, học một biết mười. Đối với 18 bộ kinh điển về các loại tri thức, kỹ thuật, đều thông suốt.

Một ngày nọ thái tử Thiện Sự xin phép vua cha ra ngoài thành vui chơi, nhà vua đồng ý và ra lệnh cho quân lính, dân chúng quét dọn, trang trí các nẻo đường cho sạch sẽ, đẹp đẽ. Thái tử Thiện Sự ngồi trên con voi trắng lớn, voi này được trang điểm đủ các thứ vàng bạc, tơ lụa đủ màu sắc, trước sau là tướng sĩ tuỳ tùng giáp mão theo hộ vệ. Dân chúng già trẻ nam nữ đều đổ xô ra để ngắm xem đoàn. Hai bên đường người đông như kiến, nhìn thấy thái tử tướng mạo uy nghi, phi phàm hiếm có, dân chúng đều khen ngợi không ngớt, mọi người đều nói tướng mạo thần thái của thái tử thật giống như vua trời Phạm Thiên.

Bỗng nhiên thái tử nhìn thấy trong rừng người có một đám ăn mày, người nào cũng ốm như cây củi, áo quần lam lũ rách nát, đang cầu sự bố thí của người trên đường. Thái tử vội hỏi :

- Tại sao họ lại ra nông nổi như vậy ?

Người hầu trả lời :

- Những người đó, có người sớm mất mẹ cha không ai nuôi dưỡng, có người quan quả cô đơn không nơi nương tựa, có người thân mang bệnh tật, không đủ sức lao động. Họ tiền bạc không có, đói khát ngặt nghèo, chỉ đành xin ăn qua ngày.

Thiện Sự nghe rồi buồn bã im lặng không nói một lời. Đi được không bao lâu Thiện Sự lại nhìn thấy một số đồ tể đem giết dê, giết heo. Thiện Sự hỏi :

- Các ngươi tại sao lại làm nghè sát sanh này ?

Đám đồ tể trả lời :

- Thưa thái tử, không phải là chúng tôi ưa thích sát sanh. Tổ tiên nhiều đời của chúng tôi đều làm nghề này để mưu sống, nếu không làm thì lấy gì mà ăn.

Thiện Sự nghe rồi than dài bỏ đi.

Trước mặt là một miếng ruộng, nông dân đang cầy ruộng, chỉ thấy ếch nhái nhảy lung tung trong đám ruộng. Thái tử đứng gần xem, thì ra lúc người nông phu cày ruộng thì vô số loài trùng ẩn mình dưới mặt đất bị phơi mình lên ánh mặt trời, những con ếch nhái này đang vồ bắt những côn trùng. Thái tử đang than thở cho mạng vận của những con trùng thì thấy những con rắn bò đến đuổi bắt những con ếch nhái, ếch nhái chạy tán loạn, con nào chậm chạp thì bị rắn ăn thịt. Rắn chuẩn bị trở về hang thì ở đâu bay đến những con chim khổng tước quặp lấy những con rắn, con rắn lập tức một mạng ô hô thành ra thực phẩm của loài khổng tước. Thái tử hỏi những người nông dân :

- Các ngươi cày ruộng làm gì ?

Những người nông dân cung kính trả lời :

- Đây làm nghề nghiệp của chúng tôi, chúng tôi cày để trồng trọt lúa bắp các loại mới có thể thu hoạch lương thực nộp thuế cho nhà vua.

- Các ngươi vì muốn no bụng mà sát sanh không chút lòng thương xót các loài sinh vật, lại cực khổ lao nhọc như thế.

Lại tiếp tục đi, nhìn thấy một đám thợ săn đang dương cung nhằm vào bày chim chuẩn bị phóng tên, cách đó không xa còn giăng lưới, trong lưới có mấy con thú rừng bị sa lưới, các con thú này vừa kêu vừa hét, lăn lộn giãy giụa tìm cách trốn thoát. Thái tử bảo người thợ săn ngừng tay rồi hỏi :

- Các ngươi đang làm gì đây ?

- Chúng tôi bắt chim bắt thú để nuôi vợ con gia đình.

Nghe lời này thái tử cũng không nói gì quay mình bỏ đi.

Đến một dòng sông thấy những người ngư dân đang giăng lưới đánh cá, những con cá bị mắc lưới được đưa lên cạn giãy đành đạch, không ít con bị trầy da tróc vảy, hơi thở thoi thóp. Thái tử lại hỏi :

- Chẳng lẽ các ngươi nhất định phải làm nghề cá này sao ;

- Đây là nghề nghiệp sinh sống của chúng tôi, nhờ có nghề này mà chúng tôi mới có cơm ăn áo mặc.

Thái tử ngước mặt nhìn trời than dài thật đáng thương cho những người này, vì miếng cơm manh áo mà tàn sát sanh linh tạo nghiệp lớn như vậy.

Sau khi trở về hoàng cung, những hình ảnh mà mình thấy được nghe được trong buổi du ngoạn lúc nào cũng hiện ra trước mắt, chàng muốn thay đổi hoàn cảnh này bèn đến chỗ vua cha thưa rằng :

- Thưa phụ vương con có một nguyện vọng xin cha thoả mãn.

Nhà vua đối với yêu cầu của thái tử từ xưa đến nay đều đáp ứng, bèn nói :

- Con có yêu cầu gì cha đều nhận lời cả

- Lần đi chơi này, con nhìn thấy dân chúng vì miếng cơm manh áo mà sát sanh tạo nghiệp, con cảm thấy rất buồn, muốn giúp đỡ họ, con muốn cha cho phép con đem những tài sản của cải trong kho bố thí cho họ.

Vua không muốn làm buồn lòng thái tử nên chấp thuận theo. Thái tử lập tức ra cáo thị :

- Vua sẽ bố thí lớn, phàm là những người nghèo khổ, cuộc sống khó khăn đều có thể lại lãnh vàng bạc, y phục, thức ăn thức uống.

Và sai người mở kho báu lấy các thứ tài của bày giữ trung tâm thành phố, ai cần gì thì bố thí này. Trong nước, Sa môn, Bà la môn cùng những người nghèo nàn, cô độc, già nua, tàn tật, bệnh hoạn nghe được tin này đều đổ xô kéo đến. Ai muốn áo quần thì thái tử cho áo quần, ai muốn đồ ăn thức uống thì thái tử cho đồ ăn thức uống, ai muốn vàng bạc châu báu thì thái tử cho vàng bạc châu báu. Ai cần gì được nấy, mọi người đều vừa lòng mãn ý vui vẻ ra về.

Tin tức truyền đi càng xa, những người nghèo của các nước lân cận cũng đua nhau kéo đến xin bố thí. Nhìn thấy tài của trong kho đã bố thí hết 2 phần 3 mà những người ở bốn phương đến xin bố thí vẫn còn không ngớt, quan giữ kho thấy lo lắng vội đi báo cáo với nhà vua :

- Nhà vua cai trị 500 nước nhỏ, các nước nhỏ thường phái sứ đến triều, mỗi lần như vậy đều phải ban thưởng tài của. Nay thái tử đã bố thí hết 2 phần 3 tài của trong kho, xin đại vương suy nghĩ lại, không thể tiếp tục bố thí như vậy được.

Vua trả lời :

- Con của ta tánh tình gàn bướng cố chấp, nay thái tử quyết tâm muốn bố thí thật khó làm cho thay đổi tâm ý. Nếu nay cấm không cho thái tử làm thì chàng sẽ thương tâm. Hay là cứ để cho thái tử muốn làm gì thì làm, chúng ta không nên ngăn cản.

Như thế lại vài ngày trôi qua, thái tử lại bố thí thêm 2 phần 3 phần còn lại. Quan giữ kho quá nóng ruột, lần nữa báo cáo lên nhà vua. Vua cảm thấy khó xử, trầm ngâm một hồi rồi nói :

- Lòng thương của ta đối với đứa con trai này, trên thế gian này không có vậy gì có thể so sánh được, ta không muốn làm nghịch lòng thái tử. Hay là như thế này : Sau này thái tử có đến kho để lấy tài của, thì ngươi tìm cách trốn đi. Khi nào thái tử cần gấp quá thì ngươi đưa ra một ít. Như vậy có thể kéo dài thời gian để ta tìm cách giải quyết việc này.

Viên quan giữ kho trở về y theo lời nhà vua mỗi khi thái tử đến lấy tài vật thì tìm cớ đi chỗ khác. Thái tử lần này không được lấy thoải mái như những lần trước, lúc có lúc không, lâu ngày cảm thấy có gì khác lạ, chàng nghĩ : “Viên quan giữ không làm sao dám lãnh đạm với ta như vậy. Chắc là phụ vương bảo ông ta làm như thế. Ta thực không nên sử dụng hết tài của trong kho. Tài vật trong kho hiện nay cũng không còn bao nhiêu, tốt nhất ta nên tìm cách nào có thể tiếp tục bố thí khiến cho không còn người nghèo khổ trong đời”.

Thế là thái tử bèn hỏi thăm mọi người :

- Ở cõi đời này làm việc gì có thể phát tài lớn, khiến cho mình giàu có muốn làm gì thì làm ?

Có người nói :

- Nếu chịu cực chịu khổ buôn bán vận chuyển hàng hoa 1thì có thể kiếm được nhiều tiền.

Người khác nói;

- Nếu không sợ nắng mưa sương gió, trồng cấy 5 giống lúa đậu thì có thể phát tài lớn.

Lại có người nói :

- Nếu nuôi súc vật, chú ý chăm sóc thì nhiều tiền của.

Lại có người giới thiện rằng;

- Mọi kế trên không có kết quả bao nhiêu, nếu không sợ hy sinh tánh mệnh vào biển tìm cho được ngọc như ý, thì mới có nhiều tiền của dùng không bao giờ hết.

Thái tử nghe mọi người nghị luận như thế, nghĩ thầm : “Buôn bán, trồng cây làm ruộng hay là nuôi súc vật đều không thích hợp với ta, chỉ có vào biển tìm cho được ngọc như ý, mới hợp với tâm nguyện của ta”. Sau đó thái tử đến gặp vua cha thưa :

- Muôn tâu phụ vương, con dự định vào biển tìm châu báu đem về bố thí cho nhân dân, như thế không sợ dùng hết kho tàng. Xin cha mẹ cho phép con được vào biển.

Vua Bảo Khải và phu nhân Tô Ma nghe thái tử nói như vậy giật mình lo lắng nói;

- Tại sao con muốn vào biển? Nếu vì muốn bố thí, ta nhất định thoả mãn cho con. Trong kho còn bao nhiêu của, con cứ lấy đi bố thí. Tại sao một việc nhỏ như vậy mà có ý định vào biển chứ. Hỏi đi biển nguy hiểm rất lớn, có gió đen, quỷ la sát, sóng to gió lớn, lại có cá Ma Kiệt có thể làm sóng nổi dậy như hòn núi. Cho nên vào biển rất nguy hiểm, 100 người hoạ may có 1 người sống sót trở về. Việc gì con phải đi vào nơi nguy hiểm như vậy? Nếu con ra đi cha mẹ sẽ không an tâm. Mất ăn mất ngủ vì con, các quan đại thần cho đến dân chúng cũng sẽ lo lắng không an. Con đừng nhắc đến việc này nữa.

Nhưng thái tử Thiện Sự quyết tâm muốn cứu giúp người nghèo khổ, nên dù vua có ngăn cản thế nào cũng không dao động, dù có hy sinh tánh mạng cũng phải làm cho được việc này. Nghĩ xong bèn phục mình xuống trước cha mẹ mà thưa rằng :

- Kính xin cha mẹ thương con mà chấp thuận cho con được vào biển. Nếu cha mẹ không bằng lòng thì con nằm ở đây không ăn không uống, và sẽ không đứng lên.

Nhà vua hoàng hậu và mọi người trong cung, ngoài cung thấy thái tử thề chết không đứng dậy đều đến khuyên, nhưng thái tử chỉ trả lời một câu :

- Không cho tôi vào biển, tôi xin chết ở đây.

Cứ như vậy một ngày trôi qua rồi đến 6 ngày thái tử không ăn không uống, cứ nằm ở đó, mạng sống sắp đến hồi nguy kịch. Vua và hoàng hậu bàn rằng :

- Thiện Sự không ăn không uống đã 6 ngày rồi, mạng sống nguy hiểm, nếu kéo dài thêm một ngày nữa thì nhất định phải chết không sai. Con của ta từ nhỏ tánh tình bướng bỉnh, muốn làm gì thì làm cho được, không chịu nghe lời người khuyên bảo. Nay nếu chúng ta đồng ý cho nó vào biển, ông trời bảo hộ thì nó còn sống trở về, còn nếu không đồng ý thì nó cũng chết, thôi chỉ đành chấp thuận, mạng là do trời định.

Bàn rồi nhà vua và hoàng hậu cùng đến bên thái tử đỡ chàng dậy, khóc nói :

- Con ơi, dậy ăn cơm, cha mẹ đồng ý cho con vào biển.

Thái tử thấy cha mẹ đã đồng ý, bèn lồm cồm ngồi dậy, an ủi rằng;

- Cha mẹ không phải lo lắng, con vào biển không bao lâu nhất định sẽ trở lại, cha mẹ giữ gìn sức khoẻ.

Vua và hoàng hậu vội sai người chuẩn bị các thứ ăn ngon ngọt đem đến cho thái tử, đồng thời viết bản cáo thị : “Thái tử Thiện Sự chuẩn bị đi biển tìm châu báu, ai muốn đi thì đi cùng”. Trong nước có 500 thương nhân đồng ý theo thái tử. Trong nước có một ông già vốn mù mắt, xưa kia từng nhiều lần làm hướng đạo cho thuyền bè ra biển. Thái tử đích thân đến nhà ông, mời ông đi theo cùng. Ông già mù nói :

- Tôi tuổi đã cao, mắt lại mù, tuy rất muốn theo thái tử đi biển, nhưng sức khoẻ không cho phép. Lại nữa, vua và hoàng hậu cưng quý thái tử, không thể xa lìa, nếu nghe nói tôi đưa ngài đi biển, nhất định sẽ trách tội tôi.

Thái tử thấy ông sự phụ vương bèn trở về hoàng cung thưa với cha rằng :

- Có một ông già tuy mù nhưng thông hiểu việc đi biển, xin cha ra lệnh ông đi với con.

Quốc vương đành phải đến nhà ông, khuyên ông :

- Con tôi đã chặt dạ quyết tâm muốn đi biển để kiếm châu báu bố thí cho dân, khuyên thế nào cũng không nghe chỉ đành đồng ý. Tuổi thái tử còn nhỏ, chưa từng chịu khổ. Nghe nói ông nhiều lần đi biển, có nhiều kinh nghiệm, mong rằng ông chịu cực theo thái tử đi biển một chuyến.

Nghe vua nói như vậy, ông già khó chối từ, nói :

- Tôi nay đã già, mắt lại mù, e rằng không giúp được bao nhiêu. Nay quốc vương đã ra lệnh, tôi xin được tuân theo.

Thế là nhà vua, thái tử và ông già cùng nhau bàn ngày xuất phát. Trở về hoàng cung, quốc vương bàn luận với các quan đại thần :

- Ai có lòng đi với thái tử ra biển? Nếu các quan thật sự yêu kính ta thì nên chia sớt nổi lo với ta.

Nghe nói thái tử Ác Sự bước ra thưa rằng;

- Muôn tâu phụ vương, con muốn cùng với anh đi biển.

Vua nghe rồi vô cùng vui mừng, nghĩ rằng : “Anh em cùng đi, gặp gì khó khăn nguy hiểm, thì cùng nhau giúp đỡ thì hơn” nên cùng nhau nhận lời.

Đến ngày xuất phát, vua, hoàng hậu bá quan văn võ cùng nhân dân cùng nhau đưa tiễn. Thái tử Thiện Sự cùng với mọi người đi vài ngày thì đến bên bờ biển. Thái tử lấy ra 3000 đồng vàng mua sắm thuyền bè, lương thực và các thứ cần dùng, đợi gió lên thì ra biển.

Qua vài ngày gió nổi lên. thái tử cột thuyền bằng bảy sợi dây chắc chắn, lắc chuông, chiêu tập mọi người nói :

- Các bạn lắng nghe, đi biển nhiều nguy hiểm, có đủ các thứ rồng hung ác, ma quỷ, cuồng phong gió lớn, cá Ma Kiệt, tai nạn rất nhiều. Những người đi biển tìm ngọc, đi nhiều về ít. Nay thuyền chưa đi, các ngươi đi với ta đến đây, ai muốn về thì lập tức ở lại, còn ai vững lòng bền chí, không sợ chết thì cùng đi với tôi ra biển. Đương nhiên, nếu lần này chúng ta thành công, tìm được nhiều châu báu, an toàn trở về, thì tiền của kiếm được con cháu bày đời ăn không hết.

Nói xong chặt đứt một sợ dây, cứ như thế mỗi ngày tuyên bố một lần cắt một dây, bảy ngày cắt hết bảy dây, thái tử ra lệnh khởi hành, thuyền thuận buồm xuôi gió chạy như bay tiến vào biển cả. Trên đường sóng gió bình an, thuyền đến một đảo nhỏ, chỉ thấy trên đảo đầy các thứ châu báu ngọc ngà, mọi người mừng rỡ vô hạn. Thái tử là người học rộng hay nhiều, biết rành các thứ ngọc châu, chỉ cho mọi người biết thế nào là ngọc châu tốt nhất, có giá trị nhất, thứ nào nặng, thứ nào nhẹ, khiến cho mọi người lựa được châu ngọc vừa ý. Thiện Sự còn dặn dò mọi người phải lấy vừa đủ, đừng tham nhiều sợ nặng dễ bị đắm thuyền, còn nếu lấy ít thì uổng công ta đến đây. Sắp xếp xong thái tử từ biệt mọi người, lái một chiếc thuyền nhỏ cùng với ông già tiếp tục ra đi. Thiện Sự và ông già lái chiếc thuyền nhỏ vượt qua sóng to gió lớn, đi được vài ngày, ông già nói :

- Thái tử, thuyền đã đến đây, trước mặt phải có một ngọn núi màu trắng, ngài có thấy chăng?

Thái tử nói :

- Đúng vậy, phía trước có một ngọn núi màu trắng.

- Đó là núi bạc.

Thuyền đi được vài ngày ông già lại nói :

- Trước mặt phải có ngọn núi màu xanh, thái tử có thấy chăng?

- Thấy.

- Đó là núi lưu ly xanh.

Hai người lại tiếp tục lái thuyền đi tiếp, được vài ngày, ông già nói :

- Trước mặt phải có ngọn núi màu vàng ngài có thấy chăng?

- Thấy rồi, quả là có một ngọn núi màu vàng.

- Đó là ngọn núi vàng.

Hai người đến dưới chân ngọn núi vàng, ngồi trên bãi cát vàng bên bờ biển. Do vì tuổi tác quá lớn, lại phải ngồi thuyền vượt biển dầm mưa dãi nắng, sức khoẻ ông già đã suy kiệt trầm trọng. Ông nói với thái tử :

- Tôi có lẽ không xong rồi, chắc có lẽ phải chết tại đây, giờ đây ngài tự đi một mình tôi chỉ đường cho ngài. Ngài đi theo con đường này, vượt qua ngọn núi, đi đến đầu bên kia sẽ thấy một toà thành, thành này vô cùng tráng lệ, tường thành giác đầy các thứ châu báu. Khi đến cửa thành, nếu cửa thành đóng thì lấy cái chày kim cang ở cạnh cửa thành, nhẹ nhàng gõ vài cái cửa sẽ mở ra. Sau khi vào thành sẽ có 500 cô tiên nữ chào mừng ngài. Người người đều xinh đẹp tuyệt vời, sẽ tặng cho ngài đủ thứ châu báu. Trong đó có một tiên nữ đẹp nhất, cô có một hạt ngọc châu màu xanh rất nổi tiếng là Chiên Đà Ma Ni. Ngài phải nhớ, trước khi lấy cho được viên ngọc Chiên Đà Ma Ni này, ngài không nên nhận bất cứ món gì. Nhất định phải lấy cho được viên ngọc này cất kỹ, sau đó muốn nhận thứ gì cũng được. Lại nữa. Từ lúc vào thành cho đến ra khỏi thành không được nói một câu nào. Nếu không đại hoạ sẽ đến với ngài. Còn sau khi tôi chết xin hãy niệm tình tôi đưa ngài đến đây mà chôn tôi trong đám cát vàng này.

Nói xong đầu ông hơn nghiêng một bên và ra đi một cách nhẹ nhàng, thái tử không ngăn được nước mắt, chàng theo lời di chúc của ông già làm tang lễ theo nghi thức tôn giáo và chôn ông trong đám cát vàng bên bờ biển. Sau đó lại theo lời chỉ dẫn của ông già, tiếp tục đi về phí trước. Quả nhiên đi một đỗi có một toà thành bảy báu, cửa thành đóng chặt. Thái tử y theo lời của ông lão, lấy cây chày kim cang cạnh cửa thành nhẹ nhẹ gõ vài cái, cửa liền lập tức mở ra. 500 tiên nữ xinh tươi mỹ lệ, tay cầm đủ thứ bảo châu mừng đón thái tử vào thành, và đem những thứ bảo châu này tặng cho chàng. Trong đó nàng tiên nữ đẹp nhất, tay cầm một hạt ngọ màu xanh chính là Chiên Đà Ma Ni. Thái tử nghe theo lời ông già, đầu tiên nhận ngọc Chiên Đà Ma Ni, gói chặt vào trong chéo áo, rồi mới nhận các thứ châu bảo khác, rồi lên đường trở về.

Lại nói đến sao khi thái tử Thiện Sự ra đi, thái tử Ác Sự cùng với mọi người trên đảo tìm ngọc. Thái tử Ác Sự nói với mọi người :

- Đến đây một chuyến thật không dễ dàng, mọi người lấy được bao nhiêu thì cố gắng lấy, càng nhiều càng tốt.

Mọi người nghe lời của Ác Sự đều tranh nhau lượm các thứ trân bảo chất đầy lên thuyền không còn chỗ chất nữa mới ngừng. Ác Sự nghĩ thầm : “Phụ vương rất thương Thiện Sự, sau này nhất định anh ta sẽ kế ngôi cha. Lần này anh ta thành công tìm ngọc trở về thì danh vọng của anh ta càng cao hơn. Tại sao ta không nhân cơ hội này quăn anh vào biển? Chỉ có chiếc thuyền nhỏ đó anh ta không thể trở về nước”, bèn nói với mọi người :

- Thái tử Thiện Sự cùng với ông già đi đến nay đã không có tin tức, đi không biết chứng nào mới trở về. Nếu qua mùa gió, chúng ta đều không thể trở về nước, chi bằng chúng ta đi trước giảm bới hai người thì chúng ta có thể chứa thêm một chút châu ngọc. Thái tử Thiện Sự và ông già tự ngồi thuyền nhỏ cũng có thể trở về.

Mọi người đã tìm được châu báu đều muốn sớm trở về nước lại nói có thể kiếm thêm chút ít châu báu, càng thêm vui mừng, bèn kiếm thêm một mớ châu ngọc rồi lên thuyền giương buồm trở về nước.

Thiện Sự lái thuyền trở về đảo, phát hiện không còn một bóng người, giật mình biết rằng mọi người đã khởi hành về nước, chàng vô cùng nóng ruột, vội vàng lên thuyền đuổi theo. Thuyền đi được vài ngày, thấy xa xa có một người đang ôm lấy miếng gỗ nhấp nhô theo dòng nước. Thiện Sự vội cho thuyền đến gần. Người đó nhìn thấy thuyền bèn lớn tiếng kêu cứu, khi đến gần thì ra đó là Ác Sự. Thì ra thuyền của đoàn người vì chất đầy châu báu quá nặng, đi được vài ngày gặp cơn gió lớn sóng to, thuyền bị chìm, mọi người đều bị rơi xuống biển. Trong lúc vội vàng rối loạn, Ác Sự nắm được một miếng gỗ, cho nên chưa bị chết. Ác Sự nhìn thấy Thiện Sự, lớn tiếng kêu cứu :

- Anh ơi, mau cứu em với, đừng bỏ em ở đây.

Thiện Sự vội kéo Aùc Sự lên thuyền hỏi em việc gì đã xảy ra. Ác Sự nói :

- Đám thương nhân không chịu nghe lời anh, chất châu ngọc đầy thuyền, rồi đòi lập tức trở về nước. Em khuyên như thế nào cũng không nghe. Thuyền đi được vài ngày thì bị sóng to gió lớn đánh chìm. Những người đó không biết ở đâu rồi, có lẽ bị chìm hết rồi. Chúng ta từ biệt cha mẹ ra biển tìm châu báu, vốn muốn kiếm thật nhiều trở về, không ngờ gặp phải chuyện này. Nay hai bàn tay không trở về, thật không còn mặt mũi nào cả.

Thiện Sự vốn trung hậu thật thà, nhìn thấy em thương tâm như vậy, bèn nói :

- Em chớ nên buồn, anh đã kiếm được hạt châu Chiên Đà Ma Ni, chỉ cần có được hạt châu này, chúng ta muốn bao nhiêu tiền của cũng được,

Ác Sự nghe rồi giật mình vội nói :

- Cho em xem với.

Thiện Sự bèn mở chéo áo lấy hạt châu đưa cho Ác Sự xem. Ác Sự cặp mắt bốc lửa, hận mình không thể lập tức đoạt viên ngọc này, chàng nghĩ : “Phụ vương vốn thương anh, lần này hai anh em vào biển, Thiện Sự được hạt châu Ma Ni, còn ta hai bàn tay không. Trở về Phụ vương càng không ưa ta, cuộc sống của ta chắc sẽ càng buồn hơn. Làm sao đây? Ta phải nghĩ cách giết cho được Thiện Sự, đoạt cho được hạt châu này. Trở về ta sẽ nói Thiện Sự đã bị chết, dù sao việc này cũng không ai biết. Như vậy ta sẽ có châu ngọc, tiền của không bao giờ hết, còn được cha thương, sau này được kế thừa ngôi báu”. Lại suy nghĩ nay còn ở trong biển ta giết Thiện Sự lỡ có gió to sóng lớn, một người không thể chống đỡ, thôi chờ lên bờ rồi tính”.

Vài ngày sau thuyền nhỏ cặp bờ, hai anh em xuống thuyền lên bờ, đi theo đường cũ trở về nước. Trên đường đi, Ác Sự cứ mãi tìm cách giết Thiện Sự chiếm đoạt viên ngọc châu. Một ngày nọ Ác Sự nói :

- Anh à, càng đi người càng đông. Chúng ta mang theo hạt châu này, lỡ có chuyện gì thì hối hận không kịp. Từ nay, lúc ngủ hai anh em chúng ta thay nhau thức canh chừng.

Thiện Sự nghe rồi vui mừng lập tức đồng ý. Tối hôm đó Thiện Sự để cho em ngủ trước còn mình ngồi bên cạnh canh giữ. Ác Sự ngủ một giấc, thức dậy ân cần nói với anh rằng :

- Đến phiên anh ngủ để em thức canh cho.

Thiện Sự an tâm nằm xuống, vì quá mệt nên ngủ rất say. Ác Sự thấy Thiện Sự đã ngủ mê bèn lén vào trong khu rừng gần đó, kiếm hai cây đầu nhọn, lại len lén quay trở về bên Thiện Sự, đâm vào hai mắt của người anh, và đoạt lấy hạt châu Ma Ni. Thiện Sự trong giấc ngủ, bỗng nhiên hai mắt đau nhức, lại bị người đoạt viên ngọc châu, hét lên :

- Ác Sự ! Em mau đến đây, chỗ này có giặc cướp.

Nhưng kêu hoài mà không có ai trả lời, Ác Sự đã chạy xa rồi. Thần cây trong rừng nhìn thấy hết mọi việc, bèn hiện thân nói với Thiện Sự :

- Ngài không nên kêu gào nữa. Ở đây không có giặc cướp nào cả mà chính là Ác Sự đâm mù mắt của ngài và đã đoạt lấy hạt ngọc châu rồi.

Thiện Sự nghe Ác Sự nhẫn tâm làm việc như vậy, vô cùng thương tâm. Lúc này cặp mắt đau đớn vô cùng, máu tươi tuôn trào, Thiện Sự lần mò đi một đoạn đến một đám cỏ thì ngất xỉu ở đây. Sáng sớm hôm sau, một người chăn bò đang lùa bầy bò đến đám cỏ, một con bò phát hiện Thiện Sự hôn mê bất tỉnh, bèn dừng lại dùng lưỡi nhẹ nhàng liếm máu, còn các con trâu khác thì bao quanh. Người chăn bò cảm thấy trâu tụ lại một chỗ, cảm thấy lạ kì bèn qua lại xem, phát hiện Thiện Sự đang nằm trên mặt đất, cặp mắt bị đâm, vô cùng thương xót, bèn nhổ cây ra, rồi đem về nhà. Người chăn trâu dùng dầu tô lạc bôi trên vết thương, chuẩn bị những món ăn ngon, chăm sóc cho thái tử rất chu đáo. Vết thương của Thiện Sự dần dần lành, nhưng cặp mắt của chàng đã bị mù, không còn thấy được vật gì nữa.

Một ngày nọ Thiện Sự hỏi chủ nhà :

- Ông có bao nhiêu tài sản? Sinh sống bằng nghề gì?

Người chăn trâu trả lời :

- Tôi chẳng có tài sản gì cả, chăn bò cho nhà vua, vắt sữa, bán sữa sinh sống qua ngày.

Thiện Sự nghĩ : “Gia cảnh người này không giàu, mỗi ngày cực khổ làm lụng mới có cơm ăn áo mặt, ta làm sao có thể ở đây ăn không ngồi rồi. Ta vết thương đã lành, có thể hoạt động được nên nghĩ cách tự kiếm sống mới đúng, bèn nói :

- Nhờ ơn ông cứu giúp, trị liệu vết thương, lại quan tâm lo lắng đồ ăn thức uống, ân tình của ông tôi suốt đời không quên. Tôi nay có thể cử động được, muốn vào thành xin ăn để nhẹ gánh lo cho gia đình ông.

Người chăn bò nghe thái tử muốn vào thành xin ăn bèn nói :

- Cả nhà của tôi đều muốn ông tiếp tục ở lại đây, đứng vào thành xin ăn, gia đình chúng tôi tuy nghèo nhưng có thể lo cho ông được miếng cơm manh áo.

Thái tử thấy người này thành tâm thành ý mong mình ở lại, cảm thấy khó xử bèn ở thêm vài ngày. Nhưng trong tâm cứ muốn ra đi, cảm thấy mình gây phiền phức cho gia đình người này không ít. Một ngày nọ chàng lại nói :

- Tôi ở đây gia đình của ông đối với tôi quá tốt, quan tâm lo lắng lại còn lo cơm nước chu đáo, nhưng tôi không thể cứ mãi nương vào ông được, tôi muốn vào thành tìm cách tự nuôi sống mình. Xin ông hãy đưa tôi vào thành.

Người chăn bò nhìn thấy Thiện Sự thái độ kiên quyết, chỉ đành đồng ý, chuẩn bị thức ăn, áo quần và tự đưa thái tử vào thành. Thái tử nói :

- Nếu ông thương tôi, xin mua cho tôi cây đàn.

Người chăn bò bèn mua cho thái tử một cây đàn, dặn dò đủ điều rồi mới trở về nhà. Thái tử từ nhỏ đã học qua cầm kỳ thi hoạ, không gì không biết, từ đó mỗi ngày chàng lang thang đầu đường xó chợ gảy đàn xin ăn. Những khúc nhạc mà chàng đờn rất hay, thanh nhã, làm rung động lòng người. Người trong thành đều thích nghe tiếng đàn của chàng, mỗi lần đều cho chàng rất nhiều đồ ăn, những người xin ăn trong thành đều nương theo tiếng đàn của chàng mà được cơm ăn. Thành phố này thuộc nước Lê Sư Bạc, nhà vua ở trong thành phố này. Nhà vua có một khu vườn trồng cây ăn trái rất lớn, trong đó trồng đủ các thứ cây, mỗi năm đến mùa trái chín, thường có nhiều chim anh vũ bay đến ăn trái, người coi vườn chăm sóc không xuể, thường rất nhiều trái cây bị chim mổ ăn làm cho hư hoại. Một ngày nọ người giữ vườn dâng trái cây cho nhà vua. Vua nhìn thây nhiều trái cây có dấu chim anh vũ mổ ăn, vô cùng tức giận, muốn trị tội người giữ vườn. Người giữ vườn sợ quá vội quỳ dưới đất cầu xin nói :

- Muôn tâu bệ hạ, vườn vì thiếu nhân sự nên chăm sóc không được tốt để cho các loài chim đến mổ ăn. Khẩn cầu bệ hạ tha cho tôi lần này. Trở về tôi lập tức tìm người giúp việc siêng năng chăm sóc không để cho các loài chim anh vũ đến ăn nữa.

Nhà vua nghe vậy bèn tha cho người giữ vườn. Người giữ vườn ra về đi khắp nơi tìm người giúp việc, vừa vặn gặp Thiện Sự đang ở trên đường hát kiếm tiền, thấy dáng người trung hậu thật thà bèn hỏi rằng :

- Ngươi có thể giúp ta chăm nom vườn cây chăng? Nếu ngươi đồng ý ta sẽ cho ngươi tiền lương, thực phẩm hàng ngày.

Thiện Sự nói :

- Tôi là một người mù làm sao có thể trông coi được vườn cây?

Người giữ vườn nói :

- Không sao, nếu ngươi đồng ý ta sẽ có cách. Trên cành cây ta sẽ buộc những sợ dây, trên đó có treo những cái chuông nhỏ, ngươi nắm đầu dây, nghe tiếng Anh vũ bay đến ngươi giật dây thì tiếng chuông vang lên chim anh vũ sẽ bay đi.

Thái tử nghe rồi vui mừng nói :

- Nếu chỉ làm việc như vậy thì tôi có thể làm được.

Từ đó thái tử làm công tác xem vườn.

Lại nói Ác Sự một mình trở về hoàng cung, vua Bảo Khải thấy vậy lo lắng vạn phần vội hỏi thăm tin tức của Thiện Sự. Ác Sự làm bộ đau thương nói :

- Số của chúng con thật là xui xẻo, thuyền đựng nhiều châu báu quá bị sóng to gió lớn đánh chìm. Anh Thiện Sự, những người thương nhân cùng chiếc thuyền chứa đầy ngọc nhà châu báu đều chìm vào trong nước. Con may mắn vớ được miếng gỗ trồi hụp trên biển cả, cố hết sức bơi vào bờ mới toàn tánh mạng.

Vua và hoàng hậu nghe lời này như sấm nổ trên đầu, lập tức hôn một bất tỉnh. Kẻ hầu bên cạnh lập tức dùng nước lạnh cứu tỉnh. Vua và hoàng hậu khóc thương thảm thiết, trong hoàng cung cùng các quan đại thần đều vô cùng thương tâm. Nhân dân nghe tin Thiện Sự gặp nạn không ai mà không thương khóc tưởng nhớ đến sự quan tâm lo lắng của thái tử đối với họ. Trong nước trên dưới một màn bi ai, mọi người đều buồn như cha mẹ chết.

Thái tử Thiện Sự có nuôi một con chim nhạn, chàng rất thương con chim nhạn này, làm tổ cho nó và ngày ngày tự mình đem thức ăn đến cho nó. Vua Bảo Khải trở về cung điện của mình nhìn thấy chim nhạn này lại càng nhớ đến thái tử, ôm lấy cổ chim nhạn khóc nói rằng :

 - Thái tử rất thương ngươi, nay bị chết trong biển cả, không còn trở lại nữa. Ngươi hãy xem thử xát của chàng ở đâu rồi trở về nói cho ta biết.

Nói xong viết một bức thư cột lên cổ nhạn, rồi mở lồng cho nhạn bay ra. Nhạn trên không bay vài vòng rồi bay đi thật xa, nó bay mãi, bay mãi, tìm thái tử Thiện Sự. Một ngày nọ nhạn bay đến nước Lê Sư Bạc, nghe tiếng đàn ca trong vườn cây của nhà vua, nhận ra tiếng của Thiện Sự, vô cùng vui mừng, bèn bay đến cất tiếng kêu. Thái tử nghe rồi biết là chim nhạn yêu quý của mình, vội ôm chim vào lòng, chàng rờ thấy bức thư nhưng mù mắt nên không thể đọc được nội dung trong thư. Chàng tìm giấy và bút viết cho cha một bức thư kể chuyện từ lúc mình ra đi đến nay, hiện nay mình ở đâu rồi cột vào cổ nhạn. Nhạn hiểu ý vỗ cánh bay lên trời xanh, bay về nước vua Bảo Khải.

Vua Lê Sư Bạc có người con gái xinh đẹp tuyệt vời, vua rất thương con, bất luận việc gì đều chiều theo ý của nàng. Một ngày nọ công chúa đến vườn dạo chơi, nhìn thấy Thiện Sự tóc rối bù, mặt mày dơ bẩn, áo quần rách nát, cặp mắt đã mù, đang ngồi giữa rừng cây, sinh lòng thương xót, bèn hỏi chuyện Thiện Sự. Trong lúc nói chuyện, công chúa phát hiện người này học rộng biết nhiều, thần thái nho nhã, thật không giống người thường, nên sanh cảm tình. Đến giờ ăn cơm, vua cho người mời công chúa về dùng cơm, nàng ngói :

- Hãy cho người đem cơm đến vườn cây, ta muốn ở đây ăn cơm.

Công chúa nói với Thiện Sự :

- Chúng ta cùng ăn cơm.

- Tôi là người ăn mày, cô là công chúa, làm sao tôi dám ăn cùng với công chúa? Nếu vua biết được việc này nhất định sẽ trừng phạt tôi.

- Nếu chàng không ăn tôi cũng không ăn.

Thiện sự chỉ đành nhận lời. Từ đó về sau công chúa hay tìm đến vườn cây ăn trái tìm Thiện Sự. Hai người cùng nhau gảy đàn ca hát, dạo chơi dần dần phát sanh tình cảm.

Một hôm công chúa cho người thưa với vua cha :

- Con thương người giữ vườn, muốn làm vợ người này. Ngoài chàng ra bất luận là vương tôn công tử con cũng không yêu. Mong phụ vương thoả mãn tâm nguyện của con.

Vua Lê Sư Bạc nghe công chúa nói như thế vô cùng tức giận, nhưng công chúa từ nhỏ đến giờ luôn được nuông chìu, tánh khí quật cường, vua cha lại không nở làm trái ý của con. Vua than rằng;

- Thật là kiếp trước tạo nghiệp gì mà sanh ra đứa con bất hiếu như vậy. Trước kia vua Khải Bảo đã cầu hôn con gái của ta cho thái tử Thiện Sự. Sau đó thái tử đi biển tìm châu báu, đến nay không có tin tức. Nay nó không muốn lấy thái tử mà muốn lấy người ăn mày thật là mất mặt.

Tuy không bằng lòng, nhưng chỉ đành rước người ăn mày này vào cung, thành hôn với con gái mình. Vì không thích chàng rể này, nên không muốn gặp mặt và cũng không có công khai tuyên bố việc này.

Thiện Sự và công chúa tình cảm mặn nồng, cuộc sống vô cùng hạnh phúc. Qua một thời gian, công chúa có việc nên sáng đi đến tối mới về liền vài ngày như vậy, thái tử giận dữ nói :

- Chúng ta đã là vợ chồng, tại sao nàng ngày ngày đi sớm về tối, tâm không để đây, hay là đã để tâm bên ngoài.

Công chúa thấy Thiện Sự hoài nghi mình, biện bạch nói :

- Thiếp đối với chàng thuỷ chung như nhất, không bao giờ hướng tâm bên ngoài.

- Ai có thể làm chứng?

Công chúa thề nói :

- Ông trời có thể làm chứng, thiếp không bao giờ nói láo. Xin ông trời chứng minh cho con, nếu lời của con đều là chân thật xin cho một con mắt của chồng con được khôi phục ánh sáng.

Lời công chúa vừa dứt, một con mắt của Thiện Sự lập tức khôi phục ánh sáng, vợ chống vô cùng vui mừng. Công chúa hỏi :

- Chàng chưa bao giờ nói cho thiếp nghe thân thế của chàng, hãy nói cho thiếp nghe chàng là người nước nào? Cha mẹ ở đâu?

- Nàng có nghe tên của vua Bảo Khải chăng?

- Có nghe.

- Đó là cha của anh. Nàng có nghe vua Bảo Khải có một thái tử tên là Thiện Sự chăng?

- Thiếp có nghe.

- Thiện Sự chính là anh đây.

Công chúa giật mình hỏi :

- Chàng là thái tử Thiện Sự? Tại sao chàng lại luân lạc đến cảnh này?

Thiện Sự bèn kể cho công chúa nghe mình vào biển tìm châu báu như thế nào, bị em là Ác Sự ám hại như thế nào. Công chúa nghe rồi than thở nói;

- Thiếp không ngờ chàng gặp phải nhiều khổ nạn như vậy, Ác Sự thật là đáng ghét, sau này nếu bắt được chàng dự định trừng trị như thế nào?

- Thôi, dù sao cũng là anh em cùng một cha sanh ra, tuy Ác Sự đối với ta như vậy, ta vẫn quyết định tha thứ.

- Ác Sự đã hại chàng như vậy, chàng đã không oán hận lại còn tha thứ?

Thiện Sự thấy công chúa không tin, bèn thề rằng :

- Xin ông trời ở trên làm chứng, nếu lời tôi nói ra làm chân thật thì xin con mắt còn lại của tôi cũng khôi phục ánh sáng.

Lời nói vừa dứt con mắt còn lại lập tức lành lặn. Công chúa thấy hai mắt Thiện Sự khôi phục như xưa, cặp mắt có thần, thần thái càng thêm thanh tú, uy nghiêm, mừng vui không biết làm gì, vội chạy đến chỗ vua cha hỏi :

- Muôn tâu phụ vương, phụ vương có biết thái tử Thiện Sự con của vua Bảo Khải không?

- Biết, con hỏi làm gì?

- Cha có muốn gặp chàng không ?

- Muốn gặp chứ, chàng đi biển tìm châu báu đã trở về chưa, nay ở đâu?

- Chàng chính là chồng của con.

Vua Lê Sư Bạc không nhịn được, cười lớn nói :

- Có lẽ thần kinh của con đã bị rối loạn! Thái tử Thiện Sự uy nghiêm như thế, đem rất nhiều người vào biển tìm châu báu, chồng của con là một đứa mù đi xin ăn, làm sao có thể làm thái tử Thiện Sự được ?

- Nếu cha không tin thì tự đến xem để xác minh.

Nhà vua bèn theo công chúa đến chỗ thái tử nhìn kỹ quả nhiên là Thiện Sự, giật mình, lông tóc dựng ngược, vội cúi đầu trước mặt thái tử xin lỗi :

- Tôi không biết ngài là thái tử Thiện Sự, thật là có tội, xin thái tử hoan hỉ cho.

Vua Lê Sư Bạc vốn là một trong 500 vị vua chư hầu dưới quyền vua Bảo Khải. Vua Lê Sư Bạc bí mật đưa thái tử ra ngoài biên giới, sau đó thông báo cho người dân trong nước là thái tử Thiện Sự vào biển tìm châu báu nay đã trở về. Vua Lê Sư Bạc soái lĩnh quan quân, xe ngựa, cờ lộng huy hoàng cùng ra đến biên giới nghênh tiếp thái tử. Vua ra lệnh bày yến tiệc, mời mọi người đến ăn mừng, trong buổi tiệc nhà vua tuyên bố gả công chúa cho thái tử và chọn ngày lành tháng tốt cử hành hôn lễ cho hai người.

Lại nói đến chim nhạn bay trở về cung vua Bảo Khải, vua nhận được thơ của thái tử, mới biết thái tử còn sống và biết toàn bộ câu chuyện. Vua và hoàng hậu vừa vui mừng vừa thương tâm, vừa tức giận. Vui là biết thái tử còn còn sống, thương tâm là thái tử chịu nhiều khổ đau, tức giận là Ác Sự không có tình anh em, dám hại người anh của mình. Tin tức truyền đi, trong ngoài hoàng cung đều vui mừng nghe tin thái tử còn sống, không ai mà không nghiến răng tức giận việc làm của Ác Sự. Vua Bảo Khải ra lệnh bắt Ác Sự giam vào ngục, lại viết một bức thư cho vua Lê Sư Bạc : “Thái tử ở trong nước của ngươi bị hại, phải luân lạc làm người ăn xin, tại sao không báo cáo cho ta biết? Nhận được thư này lập tức phái người đưa thái tử về nước, nếu chậm trễ ta sẽ đem binh đến hỏi tội”. Phái sứ giả ngày đêm đi không nghỉ truyền lệnh này cho vua Lê Sư Bạc.

Vua Lê Sư Bạc nhận được mệnh lệnh, lo lắng vạn phần, vội viết một bức thư trả lời : “Thái tử xác thực là ở chỗ tôi gặp phải mọi chuyện oan uổng, nhưng lúc đó tôi không biết thực tình, xin đại vương tha tội. Nay thái tử đã khôi phục lại thị giác. Tôi đã đem con gái gả cho thái tử. Nay đang chuẩn bị, tự thân tôi sẽ đưa thái tử về nước, gặp vua xin tha tội”.

Thái tử nói với vua Lê Sư Bạc :

- Người chăn bò có ân với con, trước khi rời khỏi quý quốc, con muốn gặp người này, xin cha phái người đem người đó đến đây.

Vua Lê Sư Bạc lập tức cho người mời người chăn bò vào hoàng cung. Thái tử nói :

- Năm xưa ta bị đâm mù mắt, nhờ người chữa trị, lại quan tâm lo lắng thức ăn vật uống, đối với ta rất tốt giống như cha mẹ vậy. Ta nhất định sẽ báo đáp ơn người.

Vua Lê Sư Bạc nghe thái tử nói người chăn bò này đã từng giúp đỡ thái tử nên ban thưởng rất nhiều tiền bạc, y phục, voi, ngựa, xe, ruộng vườn nhà cửa, còn tặng hết đàn bò cho người này. Người chăn bò vui mừng không tưởng tượng, từ đó sống cuộc đời giàu sang sung sướng.

Vua Lê Sư Bạc hạ lệnh dùng 500 thớt voi, trang điểm các thứ vàng bạc châu báu, nhung lụa, lại chế tạo 500 chiếc xe, trang hoàng lộng lẫy, lại chọn 500 chàng trai nhỏ làm tuỳ tùng cho thái tử. 500 cô gái trẻ đẹp hầu hạ công chúa. Sau đó Vua Lê Sư Bạc tự mình soái lĩnh quần thần cởi ngựa hộ tống thái tử và công chúa trở về nước. Trên đường chiên trống, âm nhạc nổi lên, rất nhiều nghệ nhân ca hát nhảy múa chung quanh đoàn người. Mọi người đều vui mừng thái tử an toàn trở về nước.

Vua Bảo Khải nhận được thơ của Vua Lê Sư Bạc, biết được mắt của Thiện Sự đã khôi phục lại ánh sáng, lại lấy con gái của Vua Lê Sư Bạc làm vợ, vợ chồng cùng nhau về nước, trong tâm không vui mừng không thể diễn tả được, vội chiêu tập toàn bộ vương công đại thần, ngồi trên xe ngựa, cùng nhau nghênh tiếp thái tử.

Hai đội ngũ giữa đường gặp nhau, thái tử từ đằng xa nhìn thấy cha mẹ mình, vội vàng xuống xe, chạy đến trước mặt cha mẹ, cúi đầu làm lễ. Vua và hoàng hậu cũng xuống xe, ôm con, vừa buồn vừa vui, không biết nói lời gì. Vương công đại thần nhìn thấy tình cảnh như vậy đều cảm động và vui mừng. Hàn huyên xong mọi người lại lên xe trở về hoàng cung, trên đường đi kèn trống, đờn ca hân hoan vui mừng. Vừa đến cổng thành thái tử hỏi cha :

- Em con nay ở đâu? Tại sao không thấy nó?

- Đứa ác độc như vậy, ta không muốn gặp nó nữa, đã nhốt nó vào trong ngục.

- Xin cha hãy thả em con ra.

- Nó đã phạm tội lớn như vậy ta đang chuẩn bị xử trị, làm sao mà có thể tha được.

- Xin cha hãy tha em của con. Nếu cha không tha thì con sẽ không vào thành.

Vua Bảo Khải biết mình không thể lay chuyển được sự kiên quyết cố chấp của thái tử chỉ đành ra lệnh tha Ác Sự. Thái tử quỳ trước cha và anh, nhận tội. Thiện Sự đỡ em dậy, an ủi và dạy em phải sửa đổi tật xấu. Sau đó mọi người cùng nhau vào thành trở về hoàng cung. Dân chúng trong thành thấy thái tử Thiện Sự tha thứ cho kẻ hại mình là Ác Sự, lòng nhân từ khoan dung của thái tử ai cũng kính phục.

Thiện Sự trở về đến hoàng cung vẫn đối đãi thân mật với em như xưa, chàng hỏi Ác Sự :

- Hạt châu Chiên Đà Ma Ni đâu rồi :

Ác Sự trả lời :

- Em chôn nó vào bên vệ đường.

- Em hãy lập tức đem nó về đây.

Ác sự vội đến chỗ mình chôn hạt châu, nhưng đào khắp chỗ đó vẫn không tìm được. Đành trở về hoàng cung báo cáo :

- Ngọc châu không tìm được.

Thiện Sự giật mình hỏi :

- Tại sao tìm không được ? Em hãy suy nghĩ lại xem chôn ở đâu?

- Chắc chắn là em chôn chỗ đó không sai.

- Vậy em hãy đưa anh đến đó tìm.

Hai người đến chỗ chôn ngọc châu, thái tử Thiện Sự chỉ cần đào một chút là lập tức thấy ngay viên ngọc châu hào quang chiếu sáng rực rỡ.

Hai người trở về hoàng cung, Thiện Sự lấy ra 500 hạt châu tặng cho 500 vua nước nhỏ, mỗi người một hạt, lại cầm hạt châu Chiên Đàn Ma Ni nói :

- Nếu ngươi thật là hạt châu như ý, xin biến toà ngồi của cha mẹ ta thành toà thất bảo, trên cũng là lộng tàn bằng thất bảo.

Lời nói vừa dứt thì lập tức lộng báu xuất hiện. Thái tử lại nói với bảo châu :

- Xin cho kho tàng của cha mẹ tôi cùng với kho tàng của các vị quốc vương, đại thần đều chứa đầy tiền của ngọc ngà châu báu.

Quả nhiên tất cả kho đều đầy châu báu tiền của. Thái tử lại nói với các quan đại thần :

- Xin các quan hãy tuyên bố đến dân chúng, 7 ngày sau thái tử Thiện Sự sẽ làm cho mưa rơi bảy báu cho nhân dân.

Đến ngày đó thái tử tắm rửa sạch sẽ, chàng để hạt châu trên đỉnh đầu, mặc y phục mới, tay cầm hương thơm lễ bái khắp bốn phương, nói :

- Nếu ngươi thật là hạt châu như ý, xin hãy mưa xuống đủ các thứ cần dùng của nhân dân.

Lời nguyện vừa dứt, bốn phương mây mù kéo đến, sau đó một trận gió thổi tan mây mù, quét sạch tất cả những đồ nhơ uế, sau đó trời mưa nhỏ làm sạch bụi bậm, rồi bắt đầu rơi xuống đủ các thứ đồ ăn vật uống ngon ngọt rồi ngũ cốc, tiếp theo làm y phục, cuối cùng là mưa xuống thất bảo dày một lớp. Nhân dân vui mừng vô hạn, người người tán tụng không ngớt, xem châu bảo như gạch ngói. Thái tử tuyên bố :

 - Các ngươi đã đủ các thứ cần dùng trong cuộc sống, không còn thiếu gì cả. Muốn đáp đền ân tình mà trời đất đã dành cho các ngươi, mong mọi người từ đây phải nỗ lực làm lành lánh dữ, tích chứa phước đức.

Nhân dân trong nước đều cảm niệm ân đức của thái tử, đã bố thí các thứ cần dùng, vàng bạc châu báu, nên điều vâng theo lời dạy của thái tử. Từ đó người người đều hành thiện tích đức, không làm việc xấu, sau khi chết đều được sanh lên cõi trời.

(Phẩm Thái Tử Thiện Sự – Kinh Hiền Ngu Quyển 9)

Ngụ ý :

Dù là sống cùng thời với Đức Phật cũng có người mất đi nhân tính, làm những việc sang thiên hại lý, huống chi trong xã hội hiện nay sự cạnh tranh kịch liệt, lòng người thường cứ mãi chạy theo danh lợi hão huyền mà đánh mất lương tâm.

Aân tình cha mẹ nặng, muốn báo đáp thật khó khăn. Dù có sự hiểu lầm, trách móc, oan ức, làm con cái cũng không nên vì một chút việc nhỏ mà oán hận mẹ cha.

BÀI LIÊN QUAN

Đại Ý  ( Tuệ Liên và Hảo Liên dịch , 5717 xem)

Thái tử xấu xí và công chúa Nguyệt Quang  ( Tuệ Liên và Hảo Liên dịch , 7520 xem)

Sa di Đoan Chánh hàng phục ngoại đạo  ( Tuệ Liên và Hảo Liên dịch , 5792 xem)

Mù sương  ( Minh Đức Triều Tâm Ảnh , 5466 xem)

Con Chim Sẻ  ( Minh Đức Triều Tâm Ảnh , 7951 xem)

Người cháu thông minh  ( Tuệ Liên và Hảo Liên dịch , 6015 xem)

Trí Huệ Phật giáo  ( Tuệ Liên và Hảo Liên dịch , 7456 xem)

Ý KIẾN BẠN ĐỌC


NI TRƯỞNG HUỲNH LIÊN
  • Thích Nữ Huỳnh Liên
  • Thích Nữ Huỳnh Liên
  • Thích Nữ Huỳnh Liên

 

Nguyện xin hiến trọn đời mình

Cho nguồn Đạo pháp cho tình Quê hương

 

THẬP ĐẠI ĐỆ TỬ
  • Thích Nữ Bạch Liên
  • Thích Nữ Thanh Liên
  • Thích Nữ Kim Liên
  • Thích Nữ Ngân Liên
  • Thích Nữ Chơn Liên
  • Thích Nữ Quảng Liên
  • Thích Nữ Quảng Liên
  • Thích Nữ Tạng Liên
  • Thích Nữ Trí Liên
  • Thích Nữ Đức Liên
  • Thích Nữ Thiện Liên
THÔNG BÁO

Thông báo Khóa tu Truyền thống lần thứ 43 do Ni giới Hệ phái Khất sĩ tổ chức tại Tịnh xá Ngọc Trường (tỉnh Vĩnh Long)

Thông báo Khóa tu Truyền thống lần thứ 43 do Ni giới Hệ phái Khất sĩ tổ chức tại Tịnh xá Ngọc Trường (tỉnh Vĩnh Long)

Thông báo Khóa tu Truyền thống lần thứ 42 do Ni giới Hệ phái Khất sĩ tổ chức tại Tịnh xá Ngọc Khánh (Long Khánh, tỉnh Đồng Nai)

Thông báo Khóa tu Truyền thống lần thứ 42 do Ni giới Hệ phái Khất sĩ tổ chức tại Tịnh xá Ngọc Khánh (Long Khánh, tỉnh Đồng Nai)

Thông báo Khóa Bồi dưỡng đạo hạnh lần thứ 9 do Ni giới Hệ phái Khất sĩ tổ chức

Tiếp theo thời khóa tu học trong 3 tháng An cư là chương trình 10 ngày bồi dưỡng đạo hạnh cho chư Ni trực thuộc NGHPKS, bắt đầu từ mùng 1 tháng 7 đến ngày mùng 10 tháng 7 năm Ất Tỵ (PL.2569 – DL.2025) tức ngày 23.8.2025 – 01.9.2025.

Thông báo Lớp Giáo lý trực tuyến

Thời gian tụng kinh, thuyết giảng trực tuyến như sau: Tụng kinh: Hàng ngày từ 6g30 – 7g15 tối là thời khóa tụng kinh, các ngày sám hối trì tụng Hồng Danh Bửu Sám. Thuyết giảng: 7g30 – 8g30 tối hàng ngày

VIDEO HÔM NAY

Trực tiếp: Phiên Bế mạc Hội thảo Khoa học Ni trưởng Huỳnh Liên tại Pháp viện Minh Đăng Quang - Ban Truyền hình Trực tuyến PSO

Pháp âm MP3

  • 0 - Lời Mở Đầu
  • 01 - Võ Trụ Quan
  • 02 - Ngũ Uẩn
  • 03 - Lục Căn
  • 04 - Thập Nhị Nhơn Duyên

LỊCH VIỆT NAM

THỐNG KÊ