Trang chủ > Đức Tổ Sư > Chơn Lý

Chánh Pháp

Tác giả: NT. Tuyết Liên (chuyển thơ).  
Xem: 478 . Đăng: 08/01/2022In ấn

 

 

Chánh Pháp

 

 

 

 

CHÁNH PHÁP LÀ PHÁP CHÁNH ĐẲNG CHÁNH GIÁC,

GỌI TẮT LÀ PHÁP CHÁNH GIÁC  [1]

 

BỒ ĐỀ ĐẠT MA

Pháp chánh giác có hai chơn,

Trước là pháp học, sau tôn pháp hành.

Còn hành thì đạo sáng danh,

Hết hành thì đạo chỉ hình bóng thôi.

Người đời nói mạt pháp rồi,

Pháp hành buông bỏ, học nơi văn từ.

Nghĩa là học theo kinh thư,

Học theo chánh pháp, hành như pháp tà.

Tuy nói vậy nhưng người ta,

Không nhận sự học mình là chánh chơn.

Rồi cứ tùy tiện phát ngôn,

Đời nay không Phật, pháp chơn không còn.

Mỗi người tu học pháp riêng,

Đời mạt pháp, đạo chơn truyền còn đâu.

Phật tịch diệt đã xa lâu,

Đời nay tu học đều cầu ngoại môn.

Câu nói ấy khiến người khôn,

Buộc miệng lên tiếng bảo tồn pháp chơn.

Pháp tự nó không mạt hưng,

Đạo hưng hay mạt tự thân người hành.

Đạo vẫn có nơi chúng sanh,

Đạo mất là bởi trì hành không nghiêm.

Người tà ngụy, đạo vẫn chơn,

Tâm người mạt, pháp vẫn hưng bao đời.

Có học không hành biện lời

Đừng quên chứng đắc nhờ nơi pháp hành,

Không tu nên đạo không thành,

Sao nói hết pháp, làm tâm người (nghi) ngờ.

Chánh pháp sự sống tuyệt vời,

Giáo lý, chánh pháp cuộc đời là duyên.

Chơn lý lẽ thật diệu huyền,

Từ trong võ trụ, chơn truyền vô ngôn.

Tứ đại, địa cầu sinh tồn,

Sanh ra cây thú, tiến lên người Trời,

Lẽ thật tiến, sống theo thời,

Quả Phật cuối chót là nơi trở về.

Chánh pháp chư Phật phá mê,

Chơn lý ấy, chỉ lối về chơn tâm.

Chơn lý có sẳn trong trần,

Kẻ chưa giác ngộ thì trầm luân thôi.

Người có trí giác ngộ rồi,

Thấy chánh pháp, có trong đời hiển nhiên.

Có học không hành, không siêng,

Sợ mang tiếng, dùng ý riêng luận bàn.

Tà đạo, mạt pháp lan man,

Hủy báng Tam bảo mê tâm mọi người.

Tạo nghiệp trầm luân nhiều đời,

Ai có trí, nên dừng lời thị phi.

Chánh pháp của Phật là gì?

Chánh pháp chư Phật tứ y chơn truyền.

Y bát khất sĩ đạo thiêng,

Ba đời chư Phật giữ nguyên pháp hành.

 

TỨ Y PHÁP

1. Sự sống người tu xuất gia,

Hóa duyên khất thực nhà nhà xin ăn,

Ngày cúng hội thì chư Tăng,

Cư sĩ sớt bát được ăn tại chùa.

2. Mặc đơn giản, không se sua,

Vãi bỏ đâu lại bốn mùa che thân.

Nếu có ai cúng áo chăn,

Khất sĩ được mặc nhưng bằng vãi thô.

3. Sự ở cội cây nương nhờ,

Nếu có người hộ cốc lều am tranh.

Đơn sơ, một cửa tịnh thanh,

Khất sĩ được ở, không sanh chấp phiền.

4. Khi bệnh miếng thuốc tùy duyên,

Phân bò, cây cỏ, dụng làm thuốc thang,

Cư gia có hộ cúng dường,

Thức ăn, thuốc uống, dầu đường tùy duyên.

Tứ y chánh pháp chơn truyền,

Giúp ta giải thoát bốn phần trói trăn.

Sống đúng chơn lý điều răn,

Miếng ăn sẳn có thường hằng trái rau,

Mặc có sẳn lá vỏ cây,

Chỗ ở hang bộng hàng ngày trú an,

Bệnh tìm cây cỏ thuốc thang,

Người xưa đơn giản, khỏe nhàn tấm thân.

Tứ y chánh đẳng giác chân,

Con đường trung đạo đến lần chơn như.

Thái quá, bất cập tận trừ,

Nhờ đó mới được chơn như yên bình.

Khi đi vào xóm trì bình,

Xin ăn, học, dạy chúng sanh tu hành.

Ở rừng êm vắng tịnh thanh,

Các ngài nhập định, thiền hành suy tư.

Đức Phật nào cũng hành như

Tứ y chánh pháp của chư Phật truyền

Ngoài tứ y không pháp riêng,

Nên trong tạng luật lời khuyên ban đầu.

Kẻ mới xuất gia vào tu,

Dạy tứ y pháp điều nhu tâm lành.

Ba đời chư Phật trì hành,

Không tứ y pháp, không thành Phật tăng.

Có làm khất sĩ sống chung,

Ta người học dạy chung cùng lẫn nhau.

Đạt đến quả vị tối cao,

Vô thượng chánh đẳng thẳng vào chơn như.

Ngoài giáo pháp bốn điều y,

Không có pháp khác diệt trừ si tham.

“Tứ y pháp là gồm cả luật tạng nên gọi là chánh pháp.

Tứ y pháp còn là đạo Phật còn.

Tứ y pháp mất là đạo Phật mất.

Ai hành sái Tứ y pháp tức là tà pháp.

Và thấy Tứ y pháp tức là thấy Phật hiện tại.

Tứ y pháp là đạo Phật!”

 

BỐN PHÁP THÁI QUÁ

“Nhịn đói không ăn

Lõa thể không mặc áo quần

Phơi nắng dầm mưa giữa khoảng trống

Đau không uống thuốc, liều mạng”.

Bốn pháp tu tiên đạo trời,

Khi xưa đức Phật gặp nơi rừng già.

Họ tu bằng lòng chấp ta,

Ép xác khổ hạnh để mà cầu sanh

Cõi trời vui hưởng phước lành,

Đức Phật cho đó là hành hạ thân.

Làm cho sự khổ tăng thêm,

Hết thích đến chán có bền được đâu.

Rốt ráo tinh thần trên cao,

Mõi chân té ngả thế nào cũng nguy.

Như đờn thẳng quá đứt dây,

Khổ hạnh thái quá có ngày dở dang.

Kẻ hành thái quá là đang

Liều mình tự vận có an bao giờ.

Khiến người chiều chuộng cực lòng,

Khoe hay, khen giỏi, xúm đông gạt người.

Người hành thái quá để rồi,

Đến lúc bất cập buông trôi chí nguyền,

Tột cao, tột thấp liên miên

Trong tâm không phút lặng yên đứng ngừng.

Việc làm như bị đốt nung,

Pháp tu rất thiện nhưng không vững bền.

Không lấy trung đạo làm nền,

Cao quá ắt gảy, không nên hiểu lầm.

Bốn pháp thái quá hư tâm,

Kém sự giác ngộ như đang bên lề,

Chưa phải chánh đạo phá mê

Dầu là pháp thiện, chấp nê khổ nàn

Không thế nào được vui an

Ít người theo nổi cực đoan sai lầm.

 

BỐN PHÁP BẤT CẬP

“1. Ăn nhiều bữa, nhiều món, chấp vị ngon

2. Mặc áo quần, chưng diện đủ thứ

3. Ở nhà ngói, lầu đài, xe cộ sang trọng

4. Không đau mà trữ sẵn thuốc uống, bổ dưỡng luôn luôn.”

Bốn pháp bất cập thường nhơn,

Không tu, dung dưỡng thế nhân thường làm,

Tham muốn vui, nên khổ nàn,

Ham danh nên ác, muốn nhàn nên hư.

Sống vô dụng, hưởng phước dư

Hết phước tạo tội, cũng từ tâm tham.

Bốn vách tứ sự trói trăn,

Như người tù tội, như đang bị hành.

Vũng lầy trần thế hôi tanh,

Sa chân vào đó nên thành người mê,

Chấp chặc ở một bên lề

Chẳng phải đường giữa khó bề yên vui.

Pháp thái quá tột cao rồi,

Bất cập tột thấp ôi thôi não nề.

Hai pháp tương đối bên lề

Thiên đường, địa ngục bến mê khổ nàn.

Chưa phải mực trung yên an,

Của người giác ngộ con đàng chơn như.

Hai pháp bên lề huyển hư,

Người lớn trẻ nhỏ, khó trừ cạnh tranh.

Vua quan cùng với tội dân,

Giàu sang, nghèo khó chia phân rõ ràng.

Chưa phải là lớp ông già,

Chưa phải trung đạo đó là đạo riêng

Của một số người chưa hiền

Chớ  không phải đạo vui yên đông người.

Đạo dành cho cả mọi người

Nương theo tu học, là nơi niết bàn,

Trên bước xuống , dưới bước lên

Ở yên, nghĩ khỏe cho nên hợp thời.

Nguyên nhân sanh tử luân hồi

Thái quá, bất cập khổ đời nhân sanh.

Phật xưa chánh pháp ban hành

Tứ y trung đạo pháp hành ban sơ,

Chư tăng tu lúc bấy giờ

Không có giới luật chỉ nhờ tứ y.

Giới luật có do sau nầy

Tăng không hiểu đạo làm sai quấy nhiều.

Ngài mới bày ra quy điều

Giới luật răn phạt những người không nghiêm.

Chớ tứ y pháp diệu huyền,

Ai thật hành đúng đạt liền quả linh.

“Chư Phật đắc đạo là do Tứ y pháp.

Chư Tăng đắc quả là do Tứ y pháp.

Pháp bảo là giáo lý của Tứ y pháp.”

Xưa chư La Hán tu hành,

Đắc quả chỉ với pháp hành tứ y,

Chưa nghe Phật giảng pháp chi,

Chỉ hành tứ pháp đúng y chuyên cần.

Ba y vừa đủ che thân,

Một bát khất thực xa gần hóa trai,

Không chứa để, tạm xin vay,

Giải thoát tứ sự ngày ngày vân du.

Tứ y có mười giới này,

Người gìn giữ đủ đắc ngay quả lành.

1. Không sát sanh

2. Không trộm cắp

3. Không dâm dục

4. Không nói dối, khoe khoang, đâm thọc, rủa chửi

5. Không uống rượu say sưa, vì tham lam, sân giận, si mê

6. Không ngồi nằm ghế giường cao rộng, chiếu lớn, chỗ xinh đẹp.

7. Không nghe xem hát, múa, đờn, kèn, chỗ vui đông yến tiệc.

8. Không trang điểm phấn son, dầu hoa và áo quần tươi tốt.

9. Không ăn sái giờ (từ quá ngọ tới ngọ mai, ăn chay)

10. Không rớ đến tiền, bạc, vàng, của quý, đồ trang sức.

Không làm vua quan giàu sang

Không làm dân tội, mà làm du tăng.

Mỗi ngày khất thực xin ăn

Tứ y là pháp nuôi tâm sĩ hiền.

Chớ không khổ hạnh tu tiên,

Cũng không dung dưỡng lo riêng thân nầy.

Tứ y ba tạng đủ đầy,

Thật hành mới biết pháp nầy cao thâm.

Đời nay nhiều kẻ sưu tầm,

Chỉ học văn tự quên phần tu chơn,

Không nở lìa xa lợi danh,

Bỏ đạo Phật, bỏ trì hành tứ y.

Kinh luật ngoài môi ích gì ?

Có người lại bảo tu thì canh tân,

Phải theo phong tục nhân văn,

Phải cải cách, dụng phương châm độ đời.

Nhưng mà người đã quên rồi,

Phong tục lạc hậu khổ đời khó an.

Đạo Phật khai mở con đàng

Giác ngộ giải thoát, giải nàn cứu nguy,

Sao bỏ Phật, bỏ tứ y,

Cải sửa đạo Phật còn gì đạo chơn.

Người làm biểu tướng Phật tăng,

Bên trong hại đạo hay chăng bao người.

Chánh giác pháp Phật ba đời

Không hành theo, lại dùng lời biện minh

Sửa đổi giới luật cố tình

Lời nói, chữ viết, theo tình ý riêng.

Không đúng chánh pháp Phật truyền,

Bảo vệ bênh vực “vùng miền” với nhau.

Xưa Phật có dặn về sau:

“Chớ vội tin tưởng lời nào nói ra,

Hoặc chữ viết của người ta,

Bảo là của Phật là tà tín thôi.

Tư duy xem xét khúc nôi

Đúng hợp chơn lý thì rồi hãy tin”.

“Con sâu sư tử hại mình

Ăn thịt sư tử” cảnh tình thảm thay.

Những người xưng đệ tử Ngài,

Hại đạo Phật, bằng chiêu bài canh tân.

Đạo Phật con đường tu chơn,

Nếu sửa đổi, thì không còn tam quy.

Đạo Phật xưa y bát trì,

Xuất gia nhập đạo tam quy y hành.

Đời nay có kẻ ham danh,

Tại gia cư sĩ tưởng mình trưởng môn,

Xem thường tăng chúng trung tôn,

Tưởng xưa chư Phật cũng còn tại gia.

Con đường chư Phật đi qua

Trung đạo, chánh đẳng giác là không trên.

Lấy tứ y pháp làm nền,

Hành tứ y mới chắc nên đạo lành,

Không thể bác bỏ pháp hành,

Mà xưng Phật đạo, như cành mít lai.

Từ ngày Phật tịch đến nay,

Như cây đã chết, mọc rày khắp nơi.

Đất phân càng lúc đổi thay,

Càng xa gốc cội, càng phai vị mùi.

Tình trạng đạo Phật hiện thời,

Như cây mít quý, giống nòi bị lai,

Tình thế đạo Phật thế nầy,

Càng mở mang rộng, đạo ngày càng lu.

Chỉ còn tiếng đạo, không  tu

Như  trái có vỏ, hột mầm thì không.

Có kẻ đánh giá chư tăng, (người tu)

Tu vì danh lợi, quả phần âm thinh,

Tu sắc tướng, tu cầu danh

Không còn thực chất, tu tranh lợi quyền.

Tiếng đạo đúng nghĩa không còn,

Đạo đã biến dạng chỉ còn danh xưng.

Tiếng Phật chỉ là thần linh

Để người cầu vái, van xin lộc quyền.

Lắm người lấy Phật làm bia,

Thử tưởng tượng đức Phật xưa,

Như cội cây lớn, mặc dù chết đi,

Vẫn còn gốc rễ duy trì,

Bốn rễ tàng ẩn, tứ y vẫn còn.

Chơn lý như mặt đất liền,

Đến khi mưa gió làm duyên sống còn,

Đất ướt rễ mọc chồi con,

Do bốn rễ cái vẫn còn đó đây,

Nạn khổ làm duyên sau này,

Có người hiểu được tứ y thực hành,

Như đất ướt mọc chồi xanh,

Người cho là lạ, lá cành không xinh.

Nếu đừng chặt để chờ xem,

Mưa gió khổ nạn, đua chen cuộc đời.

Cây vượt mọc lên cao rồi,

Tỏa tàng nhánh rộng, đến hồi trái đơm.

Lúc cây nhỏ, chắc ốm nhom,

Do các cây lớn cao hơn che đầu,

Nhưng nhờ bốn rễ ghim sâu,

Chen chút cao mãi nhô đầu vượt lên.

Khó khăn khổ nạn là duyên,

Nhánh bung che rợp vươn trên bầu trời.

Bây giờ hoa mới tốt tươi,

Trái chín thơm ngọt, mọi người khen ngon,

Lúc đó chắc không ai còn,

Ghét chê cái vỏ  không trơn bên ngoài.

Nhìn nhận đặt tên mít nòi,

Được ăn trái ngọt nên người vun phân,

Ngăn rào bảo bọc ân cần,

Quý trọng, che chở, giữ gìn gốc cây.

Tình thế đạo Phật hôm nay

Sắp tan hoại, chỉ lưu lai bóng hình.

Đạo Phật là pháp tu tâm

Mà người lại ngở tu tầm giáo tông.

Đạo càng rộng, đồ chúng đông,

Tinh hoa đạo Phật khó mong giữ gìn,

Không thấy dạng, chỉ nghe danh,

Như người liệng đá giữa lòng ao sâu,

Làn sóng dợn trên mặt ao,

Sóng lan tỏa rộng lao xao đến bờ.

Mặt nước yên lặng như tờ,

Không còn sóng dợn, ai ngờ đá lưu.

Đạo Phật cũng vậy khác nào,

Từ Ấn lan khắp địa cầu rồi yên.

Pháp giáo không còn lưu truyền,

Hột giống chánh giác còn duyên đời đời.

Sau này sẽ lại có nơi,

Mọc lại cây khác trong thời vị lai.

Một vị Phật trong đương lai,

Cảnh duyên thay đổi, mở khai đạo lành.

May ta gặp được pháp hành

Phải nên cố gắng tự mình lo tu,

Đạo Phật hiện như nhà xiêu,

Tường nức, cũ kỹ, rong rêu tư bề.

Không chỗ chúng sanh nương về,

Bá tánh mới khúm che lều xa xa.

Tách lạc xa cửa, xa nhà,

Phân chia tông giáo thật là nguy nan.

Thế mà Tăng chúng còn đang,

Ngủ quên chưa dậy, vô can với đời.

Khiến cho ngoại đạo chê cười:

“Các vị ấy vẫn đang say giấc nồng”

Cho rằng tu phải canh tân,

Đã tu phải có lọng khăn mũ dù,

Tu thì rượu thịt lu bù

Đã tu thì phải guốc giày, cộ xe ...

Tu thì y bát lìa xa,

Tu thì đọc hát ngâm nga, nói cười.

Tu phải cải cách tân thời,

Không cần giới luật như lời Phật răn.

Các sư ấy quên hẳn rằng,

Phật xưa không có cách hành giống nay.

Bồ tát đa hạnh các Ngài

Là nhiều đức hạnh trí tài độ sanh,

Không phá giới, phạm luật răn.

Nay người biện hộ, làm xằng không nghiêm,

Bảo tu như Phật khổ thân,

Không chi sung sướng, tu cần tìm vui.

Xã hội văn minh tân thời

Đạo Phật tiến bộ vì đời tùy duyên

Ai mà còn giữ chơn truyền

Là người bảo thủ, đủ đường khen chê

Cũng có nhiều kẻ lấy nê

Điều Đạt xin Phật năm điều khi xưa

Thế Tôn ngài không thuận cho

Các sư nương đó để rồi dễ duôi.

1. Các sư phải ở nơi rừng trọn đời.

2. Phải khất thực mà ăn đến trọn đời.

3. Phải ăn một ngọ chay đến trọn đời.

4. Phải mặc y may bằng vải dơ lượm được đến trọn đời.

5. Phải tu gần cội cây đến trọn đời.

Năm điều Đề Đạt đã xin

Là pháp tinh tấn Phật Tăng đang hành.

Năm pháp tinh tấn trung bình

Do sự cố gắng mới thành toàn năng.

Không mưa bệnh chớ ngủ ăn

Ở trong am cốc, mà cần du phương.

Cần nên đổi chỗ thường thường

Tọa thiền tinh tấn, tâm không chán nhàm.

Phật dạy từ lúc sơ tâm

Đến lúc đắc quả rất cần siêng năng.

Tu hành cũng tùy nhân duyên,

Trình độ sanh chúng dưới trên độ người.

1. Nhà sư được tu ở rừng, ở núi, hoặc ở chùa, tịnh xá.

2. Phải khất thực mà ăn, nhưng khi có thí chủ thỉnh thì được phép đi dự trai tăng.

3. Ăn chay ngọ, bằng bịnh yếu không nổi thì dùng tam tịnh nhục.

4. Phải mặc y may bằng vải dơ lượm được, nhưng khi có thí chủ dâng cúng y thì được phép thọ lãnh và mặc.

5. Cũng được phép tu ở tịnh thất.

Theo ý Phật không quở rầy

Bác bỏ ý kiến của ngài Đạt Đa,

Mà là nới rộng thêm ra

Đông người nhập đạo để mà độ sanh.

Ai có sức khỏe thực hành,

Tinh tấn thì tốt, nhưng đừng cực đoan.

Hoàng tử Bạc Đề giàu sang,

Xuất gia khổ hạnh Phật càng thuận ưng.

Phật xưa còn chết nơi rừng,

Không ở non núi, thị thành chỗ đông.

Lâu đài, xe cộ không dùng

Cũng không thân cận vua cùng quan viên.

Mỗi sáng khất thực làm gương,

Đôi khi tín chủ cúng dường trai tăng.

Nể lòng thương mới chia phần,

Chớ không tư vị ban ân một người.

Bỏ hạnh khất thực bao đời

Hóa duyên cho số đông người gieo duyên.

Thức ăn rau trái tùy duyên,

Chòi lá, cốc hẹp tạm dừng trú chân.

Áo mặc đơn giản thanh bần,

Vãi bô choàng quấn màu tăng sắc dà.

Bệnh đau cho phép cư gia

Hộ tam tịnh nhục cùng là thuốc thang.

Đó là với hạng thanh văn,

Chớ bậc Bồ tát đa phần ăn chay.

Đời nay sữa thịt hằng ngày

Nhận mình người bệnh mãi hoài hay sao.

Người tu đời nay lẽ nào

Nói Phật chưa cấm ta sao không dùng.

Phật xưa chết ở dọc đường,

Sao nay ta lại ở thường một nơi.

Sát sanh tội ác ngất trời

Sao đi bào chữa dạy người giết ăn.

Cư gia phạm tội sát sanh

Ai người gánh tội, mình đành lòng sao.

Thịt giết, tịnh nhục thế nào?

Tội của tăng đó khi nào trả xong.

Trả vay, vay trả tương đồng

Mượn thì phải trả cũng không lạ gì.

Con  không tốt, trò không hay

Xét kỷ thì lỗi tại thầy tại cha.

Những khi giặc loạn có ra

Thì tăng chúng phải đứng ra cứu nàn.

Mỗi ngày tín chủ nuôi mình

Cư gia hữu sự thì mình tính sao.

Không cư gia, Tăng thế nào?

Giặc mà đến cửa, Tăng sao sống còn!

Vậy chính ta nên nhớ rằng

Tu hành tinh tấn vẫn hơn biếng lười,

Không đau chớ nên lừa người

Tội với Phật pháp, với người cư gia.

Lỗi phận sự người xuất gia

Lỗi với chí nguyện của ta ban đầu.

Xuất gia thệ nguyện rộng sâu,

Đắc quả hiện tại để hầu độ sanh.

Không như tại gia tu hành,

Tu tập nhiều kiếp cầu sanh thiên đường.

Chư Tăng nên nhớ làm gương,

Nên tu quá giới, tốt hơn phạm nhiều.

Vậy nên phải giữ quy điều,

Không ở một chỗ, không tiền, ăn chay (ngọ).

Mới gọi là chánh, thiện, ngay,

Mới là xứng đáng tăng tài độ nhơn.

Cũng có nhà sư biện ngôn,

Hành đạo thì phải tùy nhơn mới tài.

Khi xưa Ấn chưa ăn chay,

Còn nay Châu Á chọn ngay ăn hiền.

Ăn thảo mộc gần thiên nhiên,

Sao Tăng chúng lại chấp tiền luật xưa.

Còn như nói đạo vẫn chưa,

Đúng duyên, đến lúc để đưa vào đời.

Thì nay pháp học thạnh rồi,

Sao không hành pháp, để ngồi chờ duyên.

Còn nói tu phải giữ nguyên,

Theo xưa sao lại giữ tiền, không trai.

Có người nói tu theo nay

Theo nay sao lại giữ bài vở xưa.

Nên nhớ đạo Phật là xưa,

Xưa đúng như pháp không lừa thế gian.

Là nay, nay đúng hoàn toàn,

Chớ đâu biện hộ nhập nhằng lôi thôi.

Đạo Phật đường giác rạng ngời,

Đường diệt khổ, dứt luân hồi xưa nay.

Lúc nào đời khổ nạn tai,

Con đường diệt khổ có ngay độ đời.

 

TÓM LẠI

Bài chánh pháp này ra đời,

Cho người thấy pháp, cho đời biết tu.

Khen chê, mừng giận mặc dù

Đại hay tiểu, trí hay ngu chẳng màng.

Đạo Phật chính là con đàng

Không của đại tiểu hay hàng cư gia.

Giáo pháp khất sĩ cao xa,

Hành tứ y pháp chắc là được nên.

Chánh đẳng chánh giác không trên,

Con đường chư Phật chơn truyền ngàn xưa.

Bổn ý bài này xin thưa,

Kêu gọi thống nhất tăng già khắp nơi.

Lập đạo niết bàn kịp thời,

Ra tay cứu độ nghiệp đời trầm luân.

Mong rằng tất cả chư tăng

Hội hiệp lại, lập quần Tăng đại đồng.

Ban hành giáo pháp niết bàn,

Cho đời hiểu đạo, hộ tăng hành trì,

Đừng đợi đến không còn chi,

Đời đạo mất hết còn gì ăn năn.

Và nên phải biết cho rằng,

Đạo không có đại, tiểu, trung tam thừa.

Không có chia rẽ hơn thua,

Mục đích duy nhất, một thừa độ sanh.

Phải như vậy, phải thực hành,

Phải hội hiệp độ chúng sanh khỏi nàn.

Chỗ thành lập đạo niết bàn,

Không không danh lợi, đường chơn tu trì.

Tứ y chánh pháp hành y,

Tứ y chánh pháp không gì quý hơn.

Tu theo trung đạo đường chơn,

Là chánh sự, đúng lý chơn nhiệm mầu.

Ai người giác ngộ cao sâu

Nên hãy thống nhất Tăng đồ độ sanh./.

 

 

[1] . Tất cả các đoạn chữ nghiêng đều là nguyên văn trong chơn lý của Đức Tổ sư.

 

 

Tác giả: Đức Tổ Sư Minh Đăng Quang

NT. Tuyết Liên chuyển thơ

 

-----oo0oo-----

Nguồn: www.daophatkhatsi.vn

BÀI LIÊN QUAN

Chánh Kiến  ( NT. Tuyết Liên (chuyển thơ) , 488 xem)

Tam Giáo  ( NT. Tuyết Liên (chuyển thơ) , 432 xem)

Thập Nhị Nhân Duyên  ( NT. Tuyết Liên (chuyển thơ) , 680 xem)

Thần Mật  ( NT. Tuyết Liên (chuyển thơ) , 444 xem)

Sanh và Tử  ( NT. Tuyết Liên (chuyển thơ) , 424 xem)

Ăn Chay  ( NT. Tuyết Liên (chuyển thơ) , 420 xem)

Cư Sĩ  ( NT. Tuyết Liên (chuyển thơ) , 456 xem)

Tánh Thủy  ( NT. Tuyết Liên (chuyển thơ) , 600 xem)

Học Chơn Lý  ( NT. Tuyết Liên (chuyển thơ) , 448 xem)

Lục Căn  ( NT. Tuyết Liên (chuyển thơ) , 552 xem)

Ý KIẾN BẠN ĐỌC


NI TRƯỞNG HUỲNH LIÊN
  • Thích Nữ Huỳnh Liên
  • Thích Nữ Huỳnh Liên
  • Thích Nữ Huỳnh Liên

 

Nguyện xin hiến trọn đời mình

Cho nguồn Đạo pháp cho tình Quê hương

 

THẬP ĐẠI ĐỆ TỬ
  • Thích Nữ Bạch Liên
  • Thích Nữ Thanh Liên
  • Thích Nữ Kim Liên
  • Thích Nữ Ngân Liên
  • Thích Nữ Chơn Liên
  • Thích Nữ Quảng Liên
  • Thích Nữ Quảng Liên
  • Thích Nữ Tạng Liên
  • Thích Nữ Trí Liên
  • Thích Nữ Đức Liên
  • Thích Nữ Thiện Liên
THÔNG BÁO

Thông báo ôn thi vào Học viện Phật giáo Việt Nam tại TP.HCM khóa XVII

THÔNG BÁO V/v tổ chức ôn thi vào Học viện Khóa XVII

Thư mời viết bài hội thảo “NI TRƯỞNG HUỲNH LIÊN: Những đóng góp cho Đạo Pháp - Dân tộc và các giá trị kế thừa”

Thư mời viết bài hội thảo “NI TRƯỞNG HUỲNH LIÊN: Những đóng góp cho Đạo Pháp - Dân tộc và các giá trị kế thừa”

Thông báo Khóa tu Truyền thống trực tuyến Ni giới Hệ phái Khất sĩ năm Tân Sửu 2021

Do tình hình dịch bệnh Covid - 19 đang diễn ra phức tạp trên cả nước nên Khóa tu Truyền thống của Ni giới Hệ phái Khất sĩ năm 2021 sẽ tổ chức trực tuyến. Ban tổ chức kính thông báo đến Chư Tôn đức và quý Phật tử thời khóa tu học như sau.

Thông báo Lớp Giáo lý trực tuyến

Thời gian tụng kinh, thuyết giảng trực tuyến như sau: Tụng kinh: Hàng ngày từ 6g30 – 7g15 tối là thời khóa tụng kinh Dược Sư, các ngày sám hối trì tụng Hồng Danh Bửu Sám Thuyết giảng: 7g30 – 8g30 tối hàng ngày

Thông báo lớp giáo lý trực tuyến Chùa Thuận Phước

Do tình hình dịch bệnh hiện nay nên không thể tập trung đông người, vì muốn chia sẻ Phật pháp đến quý Phật tử gần xa, nên Ni sư Tuệ Liên - Giảng sư Ni giới Hệ phái Khất sĩ, Giảng viên Học viện Phật giáo Việt Nam, Cố vấn Trụ trì chùa Thuận Phước (Long An) và Sư cô Nghiêm Liên - Giảng viên Học viện Phật giáo Việt Nam, Trụ trì Chùa Thuận Phước đã tổ chức tụng kinh, thuyết giảng Phật pháp trực tuyến.

VIDEO HÔM NAY

Trực tiếp: Phiên Bế mạc Hội thảo Khoa học Ni trưởng Huỳnh Liên tại Pháp viện Minh Đăng Quang - Ban Truyền hình Trực tuyến PSO

Pháp âm MP3

  • 0 - Lời Mở Đầu
  • 01 - Võ Trụ Quan
  • 02 - Ngũ Uẩn
  • 03 - Lục Căn
  • 04 - Thập Nhị Nhơn Duyên

LỊCH VIỆT NAM

THỐNG KÊ