Trang chủ > Đức Tổ Sư > Chơn Lý

Sợ tội lỗi

Tác giả: NT. Tuyết Liên (chuyển thơ).  
Xem: 554 . Đăng: 11/03/2022In ấn

 

 

Sợ tội lỗi

 

 

 

SỢ TỘI LỖI

                                             

Ông cha kia có ba con

Đứa lớn dễ dạy nên thường được khen

Để cho nó mau tiến lên

Con đường giác ngộ kết duyên thượng thừa

Đứa kế tâm trạng vừa vừa

Ông không thưởng phạt bởi chưa lỗi lầm

Đứa thứ ba ông phạt răn

Tánh rất ngổ nghịch nên cần dạy khuyên.

Một hôm đánh lộn láng giềng

Ông cha kêu lại nhủ khuyên mấy lời:

Ta sẽ đánh con mười roi

Theo như tội lỗi mà ngươi đã làm

Ta không ghét giận oán hờn

Ta cũng không nở thấy con bị đòn

Ta đánh để giác ngộ con

Nếu giác ngộ sớm không còn mười roi

Mười roi nếu đánh đủ rồi

Nếu chưa giác ngộ cha thời đánh thêm

Đến khi biết tội đã làm

Thì cha tha tội không làm con đau,

Đánh một roi, hỏi một câu

Con còn đánh lộn nữa không trả lời.

Con làm thinh ông đánh bồi

Câu hỏi lập lại đến hồi thứ năm,

Cũng hỏi còn đánh lộn chăng?

Đứa con nói hết không làm quấy thêm.

Ông thôi đánh hỏi kỹ càng:

Sao không đánh? Con thật lòng ăn năn,

Sám hối những tội đã làm

Chơn thật giác ngộ với tâm chân thành.

Ông cha nghe rõ sự tình

Tha liền không đánh đủ phần mười roi.

Một lần đã đánh đủ rồi

Mà chưa giác ngộ, đánh bồi hai mươi

Đến khi chịu nhận lỗi rồi

Ông mới tha tội nhưng rồi ông than:

“Cha là cha tạm của con

Là người đi trước khoảng đường dài xa.

Nếu cha không dạy chỉ ra

Cho con biết lỗi tội cha rất nhiều,

Tội với con, tội với đời

Sau con gặp nạn đổ thừa tại cha.

Có sanh không dạy rầy rà

Xã hội phiền trách, phận cha chưa tròn.

Nên cha phải đánh dạy con

Để tránh quả báo cho con sau nầy.

Con gây tội làm khổ người

Sau nầy người trả có lời nhiều hơn.

Thương con cha mới đánh đòn

Thưởng khi làm phải, phạt đòn khi sai.

Tay đánh mà lòng đắng cay

Thương con đau đớn, sợ ngay chính mình.

Bằng quen tánh ác dữ hung

Làm sao tránh quả của mình về sau.

Đánh con là để ghi sâu

Vào trong da thịt ngày, giờ, tháng năm.

Khi cha còn, được dạy răn

Phân chứng xã hội cha không thiếu phần.

Nuôi con cha dạy nghiêm răn

Sau con làm lỗi đời không trách phiền”.

Mỗi roi đánh ông hỏi liền

Sợ chi không dám làm phiền chung quanh.

Con thưa rằng con sợ ông

Ông không chịu, bởi ông không sống hoài.

Con thưa con sợ cây roi

Roi gãy, cha chết sau này sợ chi?

Để tránh được nạn khổ nguy

Biết sợ tội lỗi là hay nhất đời.

Tránh quả báo, không hổ ngươi

Không bị tủi nhục với người đời sau.

Khi đến một thời gian sau

Đứa con khờ dại càng đào hố sâu.

Tội thái quá, lỗi ngập đầu

Buộc lòng ông phải nhốt vào củi giam.

Nó phải đền tội mười năm

Theo luật nhân quả để răn lỗi lầm.

Có thể thả trước mười năm

Nếu sớm giác ngộ ăn năn cải chừa.

Bằng đúng mười năm mà chưa

Giác ngộ công lý thì chưa thả người,

Hoặc sẽ nhốt mãi trọn đời

Tùy theo đã giác ngộ rồi hay chưa.

Ông mong con sớm biết chừa

Không làm tội lỗi để cho nhẹ nhàng.

Ông không ghét bỏ đứa con

Nhưng ông buộc phải đánh đòn mười roi,

Hay nhốt phạt đủ mười năm

Nếu con chưa biết ăn năn lỗi mình.

Ông là chơn lý công bình

Là thầy dạy học, tiên sinh cuộc đời.

Có bổn phận dìu dắt người

Hậu sanh biết luật sống chung ở đời.

Phải sống, phải tiến hợp thời

Xin, cho, học, dạy để rồi nghĩ ngơi.

Một tên cướp giết chết người

Quan tòa đã nói với người sát nhân

Ngươi đã phạm tội sát sanh

Linh hồn kẻ chết không lành chờ ngươi.

Người chặt đường tiến của người

Nên họ thù oán chờ ngươi báo thù.

Hay ngươi chán sống trên đời

Nên ngươi cũng muốn mọi người chết theo.

Nhưng ngươi suy nghĩ lệch rồi

Một ngươi muốn chết mọi người đều không.

Ngươi đã phạm luật sống chung

Vậy ngươi tự xử vui lòng người kia,

Linh hồn kẽ kia vui cười

Ngươi thực dạ không dối người đẩy đưa.

Ngươi và linh hồn người kia

Trở thành bằng hữu mà đi chung đường.

Ngươi tự xử để làm gương

Để cho quan án tránh đường sát sanh.

Vậy nên ngươi phải thực hành

Để hậu thế không lạc lầm như ngươi.

Không còn ai dám giết người

Để phải thường mạng luật đời nghiêm răn.

Như thế mới thật công bằng

Bây giờ luật pháp khoan hồng cho ngươi

Ngươi phải sống hết kiếp người

Với hai phận sự của người lương dân,

Biết giữ giới, tu điều lành

Xả thân giúp đở chung quanh nhiều người.

Chu toàn phận sự hai vai

Gánh lấy trọng trách của hai gia đình.

Cuộc sống phải hạ thấp mình

Mới được xã hội nhận nhìn thương yêu,

Sống mà như đã chết rồi

Tái sanh trở lại kiếp người đoái công,

Chạm lòng tự ái bản thân

Mất tự chủ, trước việc làm quấy sai.

Người không phải sợ quan tòa

Quan tòa cũng chỉ là người như ta.

Quan tòa đã giác ngộ ra

Chơn lý nhơn quả sống hòa nhân sanh.

Quan tòa là người nhơn danh

Pháp luật công lý thực hành nghiêm minh.

Chỉ công lý cho chúng sanh

Cứu người lầm lạc chớ không ghét người.

Thế nào gọi là cứu người?

Nhắc người sái quấy đừng làm tội thêm,

Để mau tiêu diệt linh hồn

Nhiểu hại tất cả chúng sanh khổ sầu.

Cũng như cái trái có sâu

Nếu không sớm bắt sẽ sầu cho cây,

Ảnh hưởng khổ báo sau nầy

Đâu còn có được những ngày bình an.

Quan tòa là người chỉ đường

Chớ không thể hiện uy quyền với ai.

Không làm cũng chẳng bảo sai

Biết luật, phạm luật đâu ai nể vì.

Vậy trong hai điều chọn đi

Chết vui, sống khổ ngươi thì muốn sao?

Thiếu nợ, trả sớm nhẹ mau

Chưa trả lãi nặng cộng vào khổ thêm.

Ví bằng ngươi muốn chết đi

Trong xã hội có thiếu đi một người,

Có hơi tiếc một chút thôi

Nhưng đở tai hại, mọi người an tâm.

Bằng ngươi muốn sống hiền lành

Từ nay phát nguyện tu hành lập công.

Đoái công chuộc tội mới xong

Nhờ quan chỉ dạy rõ thông lý tình.

Người tội thấy được lỗi mình

Tự tâm hằng xét thấy mình đã sai.

Xưa có người (xin) tù mười năm

Thời gian chưa mãn mà tâm tốt rồi,

Nên thiên hạ cầu xin người

Đi ra thong thả lợi đời ích dân,

Khỏi phải nhốt phạt trói trăn

Cũng có kẻ đúng mười năm phạt tù.

Mà tâm chưa được ôn nhu

Thì họ phải tự phạt tù tăng thêm.

Đến khi tâm được lớn tròn

Người mới hòa nhập để làm việc chung.

Xưa người tự biết phạt răn

Là người giác ngộ thường năng xét mình,

Trước khi tiếp cận nhân sinh

Người tự cải thiện tâm mình sạch trong.

Tránh xa trần bụi mê lòng

Làm người thong thả ngoài vòng lao lung.

Họ đi tu ở trong rừng

Tham thiền nhập định tự mình sửa tâm.

Cổi gở trói buộc lần lần

Cho tâm thanh thản cho thân nhẹ nhàng.

Tự mình biết tu trau tâm

Không ai oán ghét buộc hành phạt thêm.

Cũng không nhứt định số năm

Chỉ cần biết sự lỗi lầm là hay.

Đời sau không hiểu lẽ này

Tù tu, phải học nhờ thầy dạy răn

Thầy như vua trời, diêm vương

Thầy như là kẻ chung đường tiên sanh.

Kẻ sau tôn trọng kính thành

Biết sợ tội lỗi phước lành sẽ tăng.

Xưa có một câu chuyện rằng

Vua trời biến hiện (đạo sĩ) đến nơi hoàng thành,

Gặp nhà vua bèn nói rằng:

Tôi có tội, ông không dám hành phạt tôi.

Vua nghe liền hỏi vì sao?

Bởi tôi xác định tôi là tội nhân

Nghĩa là tôi biết tội mình

Đã biết hối quá, tự mình hiểu ra

Nhận lãnh quả báo hành hà

Tôi đã giác ngộ tức là biết tu.

Thân khẩu ý biết điều nhu

Nếu còn làm quấy thì đâu trách người.

Các Ngài đâu có ghét tôi

Đâu có tự ý phạt người vô căn.

Tôi làm tội Ngài phạt răn

Theo như nhân quả tôi từng đã vay.

Tôi làm quấy chịu đọa đày

Ngài phạt tôi khổ, trả vay thế nào?

Không lẽ phạt tội vần xoay

Người tự phạt để răn lòng hậu nhân.

Không để người trên nhọc lòng

Dầu thưởng hay phạt cũng đồng một tâm.

Mong cho người biết lỗi lầm

Không thưởng phạt bởi ăn năn biết rồi.

Nên nay tôi giác ngộ rồi

Tức là phận sự các Ngài tròn xong.

Thay mặt vũ trụ chúng sanh

Làm người trên trước lỗi lầm tự răn.

Biết sợ tội lỗi ăn năn

Ngài, tôi chỉ sợ lỗi lầm mà thôi,

Nói xong đạo sĩ vua trời

Biến mất hình dạng trước người vua kia.

Từ đó vua biết tu hiền

Đến khi đắc đạo kết duyên ta bà.

Là đức Phật hiệu Thích Ca

Làm vua Trời muốn dạy ta tu hành,

Dạy ta phải có đức tin

Biết sợ tội lỗi tri hành không sai.

CHÚA TỂ

Vấn: Vua Trời là lớn phải chăng?

Đáp: Phải! Trời cha là lớn hơn người đương nhiên.

Vấn: Ông trời sanh cả nhơn thiên

Đáp: Phải! Như cha sinh tạo ra đàn con em.

Vấn: Phật đối với trời thì sao?

Đáp: Người như trẻ nhỏ, trời thì lớn hơn,

Phật thì cao thượng không trên

Như ông thầy giáo gọi tên ông già.

Vấn: Trời có tiêu diệt người ta?

Đáp: Có sanh, có diệt đó là đương nhiên.

Cha dạy con sống lương hiền

Bằng mà ngổ nghịch thì liền xử phân.

Chớ để làm hại thôn lân

Thì cha mắc tội với trong cộng đồng.

Vấn: Trên Phật có ai cao hơn?

Đáp: Phật là giác ngộ chánh chơn hoàn toàn.

Như ông già lão trong làng

Không ai trên được, đều hàng cháu con.

Vấn: Bậc trời rồi sẽ đến đâu?

Đáp: Trời biết tu tập nhịp cầu tiến lên.

Phật chơn như thật vững bền

Không còn trở lại con đường trầm luân.

Vấn: Từ lớp người muốn bước lên

Thì nên hướng đến Phật tiên hay trời?

Đáp: Khi còn ác thì theo trời

Lúc đã lớn thiện tìm nơi hướng về,

Đến với Phật tâm hết mê

Thời duyên đưa tới không hề đứng yên.

Vấn: Vậy sao có người nói rằng

Trời là cao nhất thường năng khiến người,

Đến Phật cũng phải nghe lời?

Đáp: Trời là người lớn, đúng rồi chớ sao.

Còn nói Trời khiến Phật theo

Thì là vô lý, Phật như ông già.

Như thế người lớn ông cha

Dám đâu sai khiến ông già hay sao.

Phật như Thầy giáo trên cao

Là người giáo hóa đời sau tu hành.

Đâu nhận lương bổng chức danh

Mà phải nô lệ cho anh vua trời.

Vấn: Giáo lý cõi Phật trời người?

Đáp: Cõi người trị phạt, cõi trời thưởng khen.

Cõi Phật không phạt, không khen

Đúng theo chơn lý tự nhiên bình thường.

Vấn: Phải chăng trời còn luân hồi?

Đáp: Còn tương đối sẽ luân hồi không sai

Cao thì thấp, mạnh yếu thay

Tốt thì có xấu đổi thay vô thường.

Vấn: Lịch sử Phật đấng pháp vương

Thuyết pháp dạy đạo trời thường đến nghe

Cúng dường cung kính theo về?

Đáp: Đó là phải lẽ hộ trì pháp thiêng,

Như thầy giáo dạy đạo hiền

Ông cha muốn học thường xuyên cận kề,

Có cung kính mới vâng lời

Có học hiểu mới ra người hiền nhân.

Vấn: Sao người nói ở thiên đường

Ông trời chức lớn oai quyền trên cao?

Đáp: Thì phải như vậy chớ sao

Thiên đường Trời lớn ngồi cao chủ trì.

Ông già ham muốn quyền uy

Ra vào lòn cúi bái quỳ vua quan.

Tại xứ Phật cảnh nghiêm trang

Vua Trời mà đến cũng khom cúi mình.

Nghe Phật răn dạy học kinh

Cha, trời theo Phật tiến trình xưa nay.

Khi nạn khổ tìm đến ngay

Không ai xúi bảo mà hay tự làm.

Vấn: Có phải trời lo người chăng?

Đáp: Người làm việc nhỏ khả năng của mình.

Như tớ giữ em, giữ nhà

Khi em yên ổn từ xa chỉ nhìn.

Khi em nguy thì quên mình

Bỏ hết công việc dốc tình lo toan.

Bậc trời, người lớn cha anh

Lo cho nhân loại an lành mới cam,

Xem như nghĩa vụ phải làm

Không làm tội với lương tâm của mình.

Còn việc dạy độ nhân sanh

Phận việc của Phật, cha anh không làm.

Tự biết bổn phận làm anh

Trên lo xuống, như Phật năng lo trời,

Trời bổn phận lo cho người,

Người lo cho thú, thú thời lo cây.

Cây lo cho cỏ vần xoay

Đất nước không khí, nối dài sự sanh.

Phật thì dạy kẻ hiền lành

Trời trị kẻ ác, thú cầm người răn.

Người ác trời phải phạt răn

Tâm trí thuần thiện theo tăng học hành.

Tâm hướng Phật chí cao thanh

Phật dạy kẻ thiện mới thành giác chơn.

Vấn: Tiếng trời có nghĩa là chi

Tiếng Phật có nghĩa là gì ra sao?

Đáp: Tiếng Trời nho giáo xứ Tàu

Là bậc quảng đại thanh cao thiện lành.

Phật bậc giác ngộ cao thanh

Biết chơn lý lẽ thật trong cuộc đời.

Ông Thầy kinh nghiệm cao vời

Chỉ đường giác ngộ cho người trầm luân.

Trời còn phận sự cõi trần

Đang học kinh nghiệm diệt lần cái mê.

Phật bậc hưu trí nghĩ ngơi

Hiểu biết lẽ thật sống đời chơn như.

Giác ngộ các pháp huyển hư

Sống với chơn lý chơn như niết bàn.

Vấn: Bao la vạn vật hàm tàng

Trời sanh nhơn loại, ông trời ai sanh?

Đáp: Lý thì vậy, sự khác danh

Tứ đại dung hợp hóa sanh muôn loài.

Sống, biết, linh có từ đây

Chúng sanh tiến hóa cỏ cây thú người,

Trời Phật sau rốt nghĩ ngơi.

Như từ bụng mẹ con người sinh ra,

Lớn lên rồi đến tuổi già

Nhơn duyên sanh nảy có ta, có người.

Người ta nói trời sanh người

Trời là thiện, là sống đời yên vui.

Đất là ác như chết rồi

Trời sanh đất diệt là lời xưa nay.

Thiện sống, ác chết chẳng sai

Ông Trời, bà đất dụ này hiểu ra

Trời thiện sanh trí như cha

Có thân nhờ đất như bà mẹ sanh.

Phật giác chơn thì sanh tâm

Như ông thầy giáo dạy dân nhu hiền.

Con Phật sống đời bình yên

Con trời trí hóa tùy duyên lợi người

Con người sống như đất thôi

Cha nào con nấy là lời ví von.

Là lời so sánh pháp, nhơn

Chớ không phải chỉ cho riêng một người.

Ông trời, ông vua, ông người

Đều có nguồn gốc từ nơi duyên thành.

Biết sống thiện giúp chúng sanh

Nên người tôn lập cha anh ông trời.

Đâu phải trời sanh ra người

Trời tự nhiên có mọi loài do duyên

Tất cả cũng có tự nhiên

Chớ nào phải đợi ông thiên sanh người.

Vậy nên chơn lý cuộc đời

Ai ai dầu Phật trời người chúng sanh,

Đều do duyên tập mà thành

Từ dưới thấp tiến hóa lần lên trên.

Có cái biết làm tảng nền

Mục đích của biết học nên tinh thần,

Có cái linh đắc phép thần

Mục đích cái sống phải cần sống chung.

Có sống biết, có linh thiêng

Cõi đời sẽ có pháp duyên đủ đầy.

Tứ đại sanh cỏ sanh cây

Thú người trời Phật đủ đầy pháp, danh.

Người là nhơn ái, lòng nhơn

Trời là thanh thiện, Phật chơn hiển bày.

Như vậy tất cả ai ai

Có từ ba pháp hiện bày mà sanh,

Giác chơn, nhơn ái, thiện thanh

Pháp xứng tên gọi tựu thành quả linh.

Người trời Phật tự người tôn

Chớ không ai dám tự tôn Phật trời.

Thân tâm trí tiến theo thời

Lành sáng như Phật, như trời bao la.

Từ bi dung chứa hải hà

Là sự so sánh cho ta hiểu ngầm.

Tự xưng sái quấy lạc lầm

Chơn lý là vậy tự tâm lưu hành.

Cũng có người chưa hiểu rành

Cho là có một vị thần độc tôn,

Cai trị vũ trụ càn khôn

Sanh ra tất cả như thần vạn năng.

Sự thật ít ai hiểu rằng

Vị ấy là linh, giác, thần trong ta.

Chơn lý các pháp dung hòa

Thành nên phẩm chất Phật cha ông Thầy.

Tự người tôn lập mới hay

Tự xưng đâu quý bằng Ngài Thế tôn.

Thay câu sợ Phật trời nhơn

Bằng câu kính Phật giác chơn chí thành,

Kính trọng trời Phật cao thanh

Kính trọng nhơn ái lợi sanh bậc người.

Còn sợ nên sợ tội thôi

Nếu không tội lỗi ta người như nhau.

Trong đời đâu có ông nào

Bảo ta phải sợ. Tại sao? Làm gì?

Vua Trời khuyên giác ngộ đi

Đừng nên mê tín sợ gì nơi ông.

Mới hóa đạo sĩ nhắc ông

Vua kia nên biết lẽ chung vạn loài.

Chư Phật cũng chẳng kêu ai

Là con trò nhỏ, Phật hay độ đời,

Nói pháp giác ngộ cho người

Hiểu rõ ai cũng Phật trời như nhau.

Chỉ khác kẻ trước người sau

Sống biết linh cũng như nhau công bình.

Ta nên phải biết tự tin

Biết sợ tội lỗi sẽ thành thánh nhân.

Chỉ có công lý vững bền

Không có chúa tể, ai đàn áp ai.

Chúa tể chỉ tạm đóng vai

Với người lớp dưới cùng là trẻ con.

Khi người giác ngộ thong dong

Còn ai trên được hòa đồng với nhau.

Nói về pháp chúa tể cao

Chúng sanh mê muội ra vào vô minh.

Sanh ra rồi tiến lên lần

Chịu sanh tử khổ cực thân lâu dài.

Đến khi giác ngộ tỉnh ngay

Diệt lần sanh tử phá rày vô minh.

Lậu tận chứng đắc viên minh

Chơn như mục đích lớp ông đến rồi.

Trí thanh thiện không hợp thời

Chẳng phải chỗ đến của người lớp trên.

Biết tội lỗi là người hiền

Nhưng chưa dứt được tội khiên bao đời.

Cũng như nhơn ái làm người

Không phải mục đích của trời chư thiên.

Thiện mà thiếu tuệ soi đường

Chưa được trọn sáng chưa tường nông sâu

Chưa được sự sống dài lâu

Cái khổ chưa dứt dám đâu xem thường

Biết sợ tội lỗi là phương

Mới đặng dứt khổ thoát đường tử sanh./.

 

 

Tác giả: Đức Tổ Sư Minh Đăng Quang

NT. Tuyết Liên chuyển thơ

 

-----oo0oo-----

Nguồn: www.daophatkhatsi.vn

BÀI LIÊN QUAN

Chư Phật  ( NT. Tuyết Liên (chuyển thơ) , 528 xem)

Ăn và sống  ( NT. Tuyết Liên (chuyển thơ) , 568 xem)

Hột giống  ( NT. Tuyết Liên (chuyển thơ) , 536 xem)

Đi Tu  ( NT. Tuyết Liên (chuyển thơ) , 576 xem)

Tông Giáo  ( NT. Tuyết Liên (chuyển thơ) , 744 xem)

Giác Ngộ  ( NT. Tuyết Liên (chuyển thơ) , 960 xem)

Khuyến Tu  ( NT. Tuyết Liên (chuyển thơ) , 592 xem)

Chánh Pháp  ( NT. Tuyết Liên (chuyển thơ) , 712 xem)

Chánh Kiến  ( NT. Tuyết Liên (chuyển thơ) , 804 xem)

Tam Giáo  ( NT. Tuyết Liên (chuyển thơ) , 680 xem)

Ý KIẾN BẠN ĐỌC


NI TRƯỞNG HUỲNH LIÊN
  • Thích Nữ Huỳnh Liên
  • Thích Nữ Huỳnh Liên
  • Thích Nữ Huỳnh Liên

 

Nguyện xin hiến trọn đời mình

Cho nguồn Đạo pháp cho tình Quê hương

 

THẬP ĐẠI ĐỆ TỬ
  • Thích Nữ Bạch Liên
  • Thích Nữ Thanh Liên
  • Thích Nữ Kim Liên
  • Thích Nữ Ngân Liên
  • Thích Nữ Chơn Liên
  • Thích Nữ Quảng Liên
  • Thích Nữ Quảng Liên
  • Thích Nữ Tạng Liên
  • Thích Nữ Trí Liên
  • Thích Nữ Đức Liên
  • Thích Nữ Thiện Liên
THÔNG BÁO

Thông báo về Lễ Khánh thành Di tích Tổ sư Minh Đăng Quang đắc đạo

Di tích Đắc đạo Tổ sư Minh Đăng Quang tại Mũi Nai, Hà Tiên là dấu tích kỷ niệm, nơi mà hơn 70 năm trước đức Tổ sư Minh Đăng Quang thiền định và chứng ngộ lý pháp “Thuyền Bát-nhã”. Vì thế, đối với Tăng Ni và Phật tử hệ phái Khất sĩ đây được xem là một dấu ấn lịch sử rất quan trọng và thiêng liêng.

Thông báo ôn thi vào Học viện Phật giáo Việt Nam tại TP.HCM khóa XVII

THÔNG BÁO V/v tổ chức ôn thi vào Học viện Khóa XVII

Thư mời viết bài hội thảo “NI TRƯỞNG HUỲNH LIÊN: Những đóng góp cho Đạo Pháp - Dân tộc và các giá trị kế thừa”

Thư mời viết bài hội thảo “NI TRƯỞNG HUỲNH LIÊN: Những đóng góp cho Đạo Pháp - Dân tộc và các giá trị kế thừa”

Thông báo Khóa tu Truyền thống trực tuyến Ni giới Hệ phái Khất sĩ năm Tân Sửu 2021

Do tình hình dịch bệnh Covid - 19 đang diễn ra phức tạp trên cả nước nên Khóa tu Truyền thống của Ni giới Hệ phái Khất sĩ năm 2021 sẽ tổ chức trực tuyến. Ban tổ chức kính thông báo đến Chư Tôn đức và quý Phật tử thời khóa tu học như sau.

Thông báo Lớp Giáo lý trực tuyến

Thời gian tụng kinh, thuyết giảng trực tuyến như sau: Tụng kinh: Hàng ngày từ 6g30 – 7g15 tối là thời khóa tụng kinh Dược Sư, các ngày sám hối trì tụng Hồng Danh Bửu Sám Thuyết giảng: 7g30 – 8g30 tối hàng ngày

VIDEO HÔM NAY

Trực tiếp: Phiên Bế mạc Hội thảo Khoa học Ni trưởng Huỳnh Liên tại Pháp viện Minh Đăng Quang - Ban Truyền hình Trực tuyến PSO

Pháp âm MP3

  • 0 - Lời Mở Đầu
  • 01 - Võ Trụ Quan
  • 02 - Ngũ Uẩn
  • 03 - Lục Căn
  • 04 - Thập Nhị Nhơn Duyên

LỊCH VIỆT NAM

THỐNG KÊ