Trang chủ > Đức Tổ Sư > Chơn Lý

Chư Phật

Tác giả: NT. Tuyết Liên (chuyển thơ).  
Xem: 670 . Đăng: 07/03/2022In ấn

 

 

Chư Phật

 
 

 

 

CHƯ PHẬT

                                               

I. TẤT CẢ CHÚNG SANH LÀ CHƯ PHẬT

     1. Xưa có một người làm nông

Đến hỏi Đức Phật sao không cấy cày

Trong khi đầy đủ chân tay

Không chịu làm ruộng mỗi ngày để ăn?

Bấy giờ Phật trả lời rằng:

Chính tôi mới thật làm nông chuyên ngành,

Biết yêu quý cách mưu sinh

Giữ nghề làm ruộng của mình chăm lo.

Trần thế là miếng ruộng to

Thân người đất cục nhỏ to trên đồng.

Pháp lành hạt giống gieo trồng

Có được kết quả chơn không niết bàn,

Tạo nên hạnh phúc trần gian

Là nghề chơn thật tôi hằng mến yêu.

Tôi không thay đổi sớm chiều,

Làm ruộng tốt đẹp, có nhiều lợi thay.

Phật nắm luật như cầm cày

Bò trâu tinh tấn đêm ngày không xao.

Đức tin hạt giống gieo vào

Phát tâm tu học khác nào mạ lên.

Đến mùa lúa chín cũng như

Đệ tử đắc quả vô dư niết bàn

Trí huệ vòng hái lưỡi liềm,

Phát cỏ diệt tận gốc tham con người.

Làm ruộng có vụ, có thời

Tức là giáo hóa tùy thời theo duyên.

Phật đem đạo đức rải ban

Và sự kết quả bình an sống đời.

Đức Phật làm ruộng khác người

Bằng tâm trong sạch dạy người thiện lương.

Làm ruộng như vạch con đường

Dụng tâm làm ruộng là đương tu hành.

Nghề của Ngài nuôi chúng sanh

Không thất bại, cũng không đành hại ai.

Ngài làm ruộng thật đại tài,

Đúng tên làm ruộng không hay bỏ nghề.

Phật là tổ nghệ dạy nghề

Thầy dạy làm ruộng giữ bề nông tang.

Phật làm ruộng thật thanh nhàn

Không cực nhọc giống như hàng thiên nhân.

Người làm ruộng bằng sắc thân

Kết quả vật chất nuôi thân ít người,

Cách làm ruộng của mọi người

Như cắt cỏ mướn để nuôi trâu bò,

Không có kết quả ấm no

Sao khỏi chán nãn bỏ nghề thối tâm.

Cho dù họ có muốn làm

Nhưng không đủ sống, tính làm sao đây.

Lúc thiếu giống hoặc bệnh đau

Do nơi cảnh ngộ thế nào cũng thay,

Họ đâu có thể giữ hoài

Nghề nghiệp truyền thống xưa nay lưu truyền.

Họ sống ích kỷ tư riêng

Không biết đền đáp, chỉ lo riêng mình.

Nó làm tổn hại chúng sanh

Chưa có kết quả để dành lợi nhân.

Bởi hạt giống đã chết mầm

Chẳng có kết quả cho tâm lâu dài.

Cơm gạo ấy chẳng no hoài

Không liệng bỏ, cũng có ngày thúi hôi.

Cũng có nhiều kẻ trong đời

Họ làm ruộng cả một đời hy sinh,

Bằng phước thiện, bằng tinh thần

Giúp cho người khác quên thân của mình.

Họ xem xã hội gia đình

Như là miếng ruộng tận tình bón chăm.

Hột giống là những việc lành

Sự không thủ lợi cho mình an vui.

Làm ruộng để mở trí thôi

Chưa có kinh nghiệm trong đời làm nông.

Họ chưa giác ngộ mực trung

Nên chưa được lợi số đông nhiều người,

Bởi si mê nên khổ đời,

Tâm chưa trong sạch, gần người thấp dơ,

Không thể tránh sự rớt rơi

Chư thiên chưa được tên người làm nông.

Nhân loại chưa có danh xưng

Như người mới tập làm đồng sơ cơ.

Trong đời có ba bậc nghề

Có ba cách để cho người chuyên nông.

1. Phật thì làm ruộng bằng tâm

Nuôi được tất cả chúng sanh muôn người.

Kết quả đạo đức thảnh thơi

Niết bàn vĩnh viễn sống đời chơn như.

2. Trời làm ruộng trí thiện từ

Nuôi được xã hội con người ngàn năm.

3. Người làm ruộng bằng xác thân

Trăm năm mau chóng gia đình nhỏ thôi.

Ba chặng, ba bậc rõ rồi

Chỉ cách làm ruộng cho người biết thêm.

Các con đường khác tảng nền

Cũng có ba lớp Phật, Tiên và người.

Con đường, nghề nghiệp trong đời,

Khác tên chữ, kết quả thời y nhau.

Đường nào cũng có khoảng đầu

Khoảng giữa và cuối cho người bước lên.

Từ thân, đến trí, đến tâm

Từ ác đến thiện, tinh thần, chơn như.

Nhỏ tới lớn, thấp tới cao

Từ hẹp tới rộng đường nào cũng thông.

Mỗi đường ba chặng tương đồng

Niết bàn cao chót, giữa đồng chư thiên,

Chân thấp nhân loại kết duyên

Tiến hóa rốt ráo con đường không tên.

Đường là phương tiện tùy duyên

Chúng sanh nhơn loại dưới triền núi to,

Tại đâu đi đó lần dò

Miễn lên được đỉnh núi to thỏa lòng.

Mỗi người mỗi hướng tây đông

Có thể khác hướng, nhưng đồng mục tiêu.

Có sự sai khác ít nhiều

Quan trọng là biết mục tiêu của mình

Mỗi người phải giữ tâm mình.

Giữ sự tiến hóa, đi từng bước lên.

Đường có dưới, giữa và trên

Con người tiến hóa bước lên Phật trời.

Từ ác thiện đến đạo thôi

Từ vật chất tiến đến nơi tinh thần,

Đến chơn như, như thật chân

Con đường tiến hóa tự nơi tâm mình,

Tên gọi là người, là trời

Rốt ráo là Phật cho người biết tu.

Ác thiện muôn pháp đặc thù

Người tu muôn pháp đức từ độ sanh.

Hình thức, sự việc khác danh

Vị lai hiện tại cần thành tựu nên.

Ác, thiện, tu là tảng nền

Của cải hạnh phúc khoảng đường bước chân.

Đang đi ai cũng có phần

Đồ ăn thức uống do mình tạo nên,

Đói no vui khổ triền miên

Hoặc sống hay chết tùy duyên pháp hành.

Ác, thiện hay tu đành rành

Chớ không phải ở nơi danh hảo huyền.

Chúng sanh sẽ được bình yên

Khi đến chót núi cao trên an bình.

Ai cũng sẽ được thiện lành

Khi đã đi tới lưng chừng triền non.

Chúng sanh ác bởi đang còn

Ở dưới chân núi chưa lên bước nào.

Đó là kết quả thấp cao

Con đường chỗ đứng khác nhau bề ngoài.

Trần thế như vũng sình lầy

Nhân loại dưới thấp, mỗi ngày bước lên.

Mỗi nấc có một cái tên

Chỗ nghĩ chân tạm tiến lên từ lần.

Trên cao chỗ dưỡng tinh thần

Niết bàn tịnh lạc an thân đời đời.

Chư Phật đã đến nơi rồi

Chúng sanh nhơn loại từng người đang đi.

Nhơn loại pháp ác nhiều chi

Thiên đường thiện đạo lối đi thiện lành.

Một tiếng chư Phật vô sanh

Cũng do nhiều pháp tri hành mà nên.

Bỏ lớp dưới đi ngay lên

Từ ác đến thiện, niết bàn chơn như.

Mỗi người phải biết đường đi

Trực chỉ bước tới không đi vòng hoài.

Đừng nên giữ mãi một bài

Nghề này nghề nọ mãi hoài nhiều năm.

Không ra khỏi chốn luân trầm

Hết khổ đến chết bao năm luân hồi.

Giống như một vị tiên trời

Ham hưởng phúc lạc ngàn đời cảnh tiên,

Dạo đi quanh các cõi thiên

Chớ không định hướng kết duyên niết bàn.

Cố chấp nên bị buộc ràng

Vui chơi toại hưởng lạc đàng trầm luân.

Mỗi kiếp là chỗ nghĩ chân

Nghĩ tạm một lúc, thì cần bước lên.

Lên chỗ cao tột lặng yên

Ngủ an nghĩ khỏe, không còn sợ lo.

Trong đời giáo lý có ba

Ba cở giáo pháp, cho ba thời kỳ,

Ba tên gọi, ba hạng người

Mọi người sau trước đồng thời bước lên.

Kẻ nào đi lui tự tìm

Khổ họa, thối đọa nơi miền trầm luân.

Người giác ngộ hết mê lầm

Bỏ các ác thiện, chỉ tầm cái tu.

Một người thợ mộc tiến từ

Vật chất cái ác, đến tu điều lành.

Thợ mộc thiện nơi tinh thần

Khi đến quả Phật, mới thành giác chơn.

Con đường đi tới chu toàn

Danh xưng nghệ nghiệp chỉ còn là không.

Chỉ còn một pháp một tên

Gọi chư Phật cảnh niết bàn tịnh thanh.

Đã qua khỏi các nghệ danh

Đó là mục đích chúng sanh trở về.

Cảnh giới, lý sự, tên nghề

Không hai hay một, lối về vững yên.

Tâm phàm phu không thể lên

Chơn như, toàn giác không trên tuyệt vời.

     2.  VẤN: Sao gọi đức Phật là người

Danh từ thợ mộc như người thế gian?

ĐÁP: Thợ mộc thế gian chuyên làm

Bào cưa cắt đục để làm thợ hay

Cất nhà, làm tủ đa tài

Chế ra vật dụng khéo hay người dùng.

Chư thiên thợ mộc tên chung

Cất nhà đóng tủ để dùng cho tâm.

Cưa đục là trí thực hành

Kết quả việc ấy trở thành ấm êm.

Tâm ta ông thợ mộc hiền

Làm ra sản phẩm cho thiên hạ dùng.

Chư tiên lấy thú làm cây

Đục cưa mổ xẻ bỏ đi phần thừa.

Ác si vô dụng quyết chừa

Trở thành thiện huệ sớm trưa tiện xài.

Phật là thợ mộc đại tài

Cây là nhân loại, pháp hay làm đồ.

Ngài tạo nên ghế niết bàn

Ngôi nhà đạo đức bình an để đời.

Thợ chọn cây để đóng đồ

Phật tiên cũng biết pháp nào độ nhân.

Cái ghế nhân loại trăm năm

Ghế chư thiên tử ngàn năm lâu dài.

Ghế của Phật dùng đời đời

Muôn năm bất hoại cho người biết tu.

Ghế của người dùng tạm thời

Cho một số ít người đời ngồi lên,

Còn ghế của các chư thiên

Ngàn người sử dụng hữu duyên được ngồi.

Ghế của Phật thì muôn người

Tất cả sanh chúng đồng thời ngồi lên.

Thợ mộc, làm ruộng đủ duyên

Ba bậc, ba pháp tùy duyên độ người.

Từ ác thiện đến thảnh thơi

Vật chất tiến hóa tới nơi tinh thần,

Từ thân đến trí huệ chân

Đến tâm giác ngộ, chơn như, niết bàn.

Thấp nhỏ, cao lớn, thênh thang

Không thể giải thích rõ ràng cho ta.

      3. Xưa có một vị thương gia

Đi đường chung với một nhà Sa môn,

Sa Môn thuyết pháp kết duyên

Ngài nói Ngài cũng là nhà thương buôn.

Sự mua bán nhiều đời luôn

Mỗi kiếp, mỗi tiến khuyếch trương gia tài.

Nhờ có số lợi mỗi ngày

Nên Ngài mới được sống dài khỏe hơn.

Từ địa ngục đến thiên đường

Kiếp nào Ngài cũng bán buôn kiếm lời,

Nảy sinh phước huệ mỗi ngày

Lợi trí, lợi giác vốn lời càng tăng.

Vô số lợi ích thường hằng

Do đó đến được Phật tăng cao vời.

Đến khi đắc quả Phật rồi

Giàu có dư dả pháp lời càng sanh.

Ngài đã qua hai nấc thang

Người, Trời đến Phật, pháp ban mọi người.

Phật nói pháp dạy độ người

Người nghe cất giữ pháp tài giàu sang.

Tâm no đủ, từ rãi ban

Ghi nhớ pháp bảo như đang để dành.

Thợ mộc, làm ruộng, kinh doanh

Quan vua, nghệ nghiệp sở hành thế gian.

Nhơn loại, chư thiên, Phật tăng

Cũng có tên gọi danh xưng mỗi nghề.

Phật là bậc giữ được nghề

Tổ sư cao cả các nghề tinh thông.

Trời người còn đang ở trong

Trình độ pháp lý còn cần đi lên

Chưa được cái có thật chơn

Chưa thành tựu ích lợi hơn loài người.

Chúng sanh đều phải đến nơi

Lớp học Phật pháp dạy người tu chơn.

Lớp học ấy gọi là Tăng

Xuất gia, giải thoát thiện căn đủ đầy.

Thi đậu bỏ lớp trời người

Học sinh lớp Phật, người Trời tuyển lên,

Được làm khất sĩ du tăng

Học theo chư Phật tu thành toàn năng.

Chỗ đến tất cả chúng sanh

Rốt ráo sự học trở thành chơn như.

Phước đức, trí huệ, bi từ

Như Lai yên nghĩ pháp như viên thành.

Nên gọi tất cả chúng sanh

Là không, tên gọi giả danh tạm thời

Kiếp nầy là cha của tôi

Luân hồi nhiều kiếp cha rồi thành con.

Nếu chấp tứ đại xác thân

Đến khi thân mất tinh thần đi đâu?

Tiếng cha có còn nữa đâu

Thân cha đã mất lấy đâu báo đền

Cho đến vua, thầy, anh, em

Là danh từ tạm không bền huyển hư,

Như gió lốc, như mây mù

Qua rồi không có, danh từ cũng không.

Vô minh lầm lạc không thông

Bậc trí giác ngộ mới không sai lầm.

Cha của tất cả chúng sanh

Là người giác ngộ không dành riêng ai.

Cho dù tứ đại đổi thay

Tiếng cha còn đó không hay đổi dời.

Ông già nào cũng cha tôi

Nhưng trong mỗi lúc, mỗi đời một ông.

Như vậy tu học nhiều năm

Ta học được với nhiều ông cha, thầy

Làm con trò của nhiều người

Tâm trí sáng suốt sống đời bao la.

Thế mới gọi có ông cha

Phật, bậc giác ngộ đều là cha chung.

Mỗi đời, mỗi kiếp sanh thân

Ta đều có đủ người thân mỗi đời.

Tất cả đều là cha tôi

Không nên cố chấp một người cha riêng,

Mà đành bỏ quên nhân duyên

Những ông cha khác là thiên vị rồi.

Ta phải sống chung trau giồi

Học tu chung mới nên người hiếu thân,

Cha ông mỗi kiếp sanh thân

Ích lợi hơn kẻ chấp lầm tư riêng.

Nếu mỗi năm có nhân duyên

Ta nên thay đổi kết duyên một người.

Làm cha, làm thầy nhiều nơi

Mà trong mỗi lúc một người kết thân,

Làm cha con giữa cõi trần

Như vậy ích lợi cho thân tâm người.

Vô thường thay đổi chiều mơi

Người trong cõi thế đổi dời nhiều năm

Sáu mươi năm đổi một lần

Chúng sanh mê muội hiểu lầm có ta.

Cố chấp khổ não phiền hà

Vì cái không, có của ta vô thường

Lâu tấn hóa, bận rộn luôn

Nếu người giác ngộ hiểu thường lẽ không.

Nên họ không lội ngược dòng

Không đứng một chỗ chịu trầm luân sâu.

Trôi xuôi, họ còn lội mau

Mau hơn nước chảy trào lưu giữa dòng.

Như mây, như gió thong dong,

Đâu bị trở ngại bên dòng thời gian.

Không như người ở thế gian

Đi ngược lẽ chánh nên cam khổ nàn.

Người tu sống giữa thế gian

Mỗi năm đổi bạn kết duyên tu hành.

Trí huệ từ bi phát sanh

Như cả thế giới sẳn dành cho ta

Mỗi năm đổi một cái nhà

Trọn đời sư chỉ cất nhà một căn.

Mỗi năm đổi bộ áo chăn

Trọn đời ông chỉ một lần may y.

Mỗi xứ ông đến rồi đi

Thảy đều có chỗ tạm thì gieo duyên.

Không khổ não, không lụy phiền

Mất công vô ích giữ gìn của ta.

Nhà du lịch đi gần xa

Đến mỗi xứ học biết ra nhiều điều,

Được học kinh nghiệm rất nhiều

Trong tâm bình đẳng chỗ nào cũng an,

Ở đâu người cũng thanh nhàn

Cũng có quyến thuộc vui an yên bình.

Đổi xã hội, đổi gia đình

Sự thay đổi để cho mình tiến lên.

Không còn cố chấp tư riêng

Để có cái sống vui yên đời đời.

Sống ích lợi khắp nơi nơi

                             Mới có chư Phật với người học tu.                             

II.  CHƯ PHẬT VỊ LAI (một ông vua)

Thuở xưa có một nhà vua

Trốn đi xứ khác để lo tu hành,

Bá quan đến rước về thành

Ngài không chịu mà hỏi rằng: Tại sao?

Mọi người không sống chung nhau

Không lo tu học với nhau công bằng.

Xưa nay tôi đã chăn dân

Bây giờ đến lúc tôi cần phải tu.

Ngồi trên ngôi báu bấy lâu

Không biết khiêm nhượng, tôi nào nghe ai,

Danh của tôi chết bao người

Lợi của tôi, hại bao người dân đen.

Tôi làm thiên hạ đảo điên

Chỉ để bảo vệ danh quyền cho tôi.

Tôi đâu lo được cho người

Phạt đâu hết tội, thưởng hoài có nên.

Ở một chỗ giữ một tên

Làm hoài một việc có nên được gì.

Bị nhốt trói như tội tù

Tâm càng hẹp, trí càng lu làm hoài,

Tôi tớ cho dân bao ngày

Con trò, quan chức nào ai hiểu mình.

Phước càng giảm, tội càng sanh

Vật chất càng thạnh, tinh thần càng suy.

Tham sân, dục vọng, mê si

Ngã ái lớn mạnh tâm thì xấu dơ.

Người càng kính trọng tôn thờ

Xét mình hổ thẹn tội nhơ quá nhiều.

Quan dân bắt chước cái liều

Dung dưỡng danh lợi, bỏ điều chánh chơn.

Lỗi ấy tại người dẫn đường

Không giữ giới để làm gương hiền lành.

Làm vua đâu dễ tu hành

Một chữ viết, triệu sanh linh khổ nàn.

Tánh mạng mình cũng nguy nan

Hồi hộp lo sợ người đang tranh giành.

Cái ngôi lớn lợi, cao danh

Không tin được, ai trung thành với ta.

Biết bao tiên đế đã qua

Chết bởi con vợ quốc gia thảm tình.

Quan dân cũng nghịch với mình

Vì cái ngôi báu lợi danh uy quyền.

Tôi đã xét kỹ hiểu rành

Vua người sao sánh vua hàng chư thiên.

Vua trời sao bằng pháp vương

Vua Thánh, vua Phật lợi hơn cho người.

Tôi muốn tất cả mọi người

Sống chung bình đẳng, bỏ hồi cạnh tranh.

Tôi mong tất cả an lành

Biết tu đời sẽ trở thành vui yên.

Trở nên xứ Phật hiện tiền

Vì thế tôi mới làm gương xuất trần.

Bỏ quyền thế, bỏ lợi danh

Cõi đời thấp lắm tranh giành làm chi.

Vì tất cả tôi ra đi

Mong sự tốt đẹp thương vì chúng sanh.

Bước lên cảnh giới cao thanh

Là tôi muốn dắt chúng sanh tiến dần.

Người níu tôi lại cảnh trần

Có được ích lợi chi chăng thêm phiền.

Tôi muốn đi tu kết duyên

Để làm vua pháp mới bền thật lâu.

Cái tiếng vua có thật đâu

Tôi đi tu học để cầu tiến nhanh.

Tu với tất cả chúng sanh

Cho đắc quả Phật, được thành Như Lai.

Người đời khi xa nhớ hoài

Còn khi gần gủi thường hay giận buồn.

Xa thì được nhớ, được thương

Mừng vui ưa thích lại thường quý nhau.

Quan vua lãnh đạo đồng bào

Thực hành nhiệm vụ lúc đầu tốt hay,

Nhưng làm vua quan lâu ngày

Dân tình khờ dại không hay trung thành.

Quan vua thất vọng nên sanh

Rồi cũng sa ngã trở thành phong lưu.

Không lẽ sẳn quyền trong tay

Lại không hưởng thụ, thua người dân sao.

Thế là quan dân đua nhau

Ăn chơi trụy lạc còn đâu tình người.

Cõi đời là chốn vui chơi

Quan vua, dân tội hai người đua tranh,

Là giàu và nghèo khác danh

Chen lấn đàn áp để tranh thế quyền,

Không cần đạo đức tích duyên

Biết chi nghĩa vụ công ơn bao người.

Tôi tu để giác ngộ đời

Tôi bỏ quyền thế cho người noi gương.

Tôi tu để được bình yên

Hơn trên ngôi báu mà phiền khổ tâm.

Làm vua giúp đời tạm xong

Các vua nên biết dọn lòng đi tu

Quan dân chắc sẽ hiền nhu

Quý trọng đạo đức tập tu theo cùng.

Có vậy tương lai chúng sanh

Cõi đời sẽ được trở thành tây phương.

Chúng sanh hết khổ hiện tiền

Chúng sanh là Phật pháp vương trong đời.

Vua quan dân là tạm thời

Trong mỗi tiếng ba bậc nơi danh từ.

Vua quan dân cũng là người

Là Trời, Phật từ bậc người tiến lên.

Đừng nên cố chấp cái tên

Tất cả chung một tên là chúng sanh.

Mọi người giác ngộ tu hành

Không cần có vua quan dân làm gì

Phật xưa bỏ ngôi trốn đi

Không làm vua nữa, tu thì làm dân,

Sống theo cách sống của dân

Sống bình thường, không muốn tranh với đời.

Dân phải là thật tu chân

Chính đạo đức mới là dân hoàn toàn.

Dân cao quý không thua hơn

Sống đời thanh bạch khỏe thân thanh nhàn.

Thế mà ai cũng muốn ham

Lợi danh quyền thế vua quan trong đời.

Có kẻ đã và đang làm

Kẻ chưa được đang tính toan tranh giành.

Bởi chưa biết nên hiểu lầm

Làm vua quan được lợi danh hơn người

Nếu ta hiểu đúng phép thời

Làm vua quan chính là tôi muôn người.

Còn nếu cướp giựt của người

Xưng vua trái lẽ, bị người rẽ khinh.

Tôi muốn làm dân thiệt tình

Tập tu làm Phật dạy dân sau nầy.

Làm vua quan đúng phải ngay

Đừng ham muốn lợi danh tài của dân.

Lấy đức hiền thánh xả thân

Bị người bắt buộc dạy chăn muôn người.

Làm vua quan chịu thiệt thòi

Phải làm phận sự của người chăn dân.

Người dân thì được rảnh rang

Vua quan lao nhọc phải kham nhẫn hoài.

Tôi muốn mở đường cho người

Vua quan tội lỗi thành người hiền nhân.

Hiểu đúng đắn tập làm dân

Tu hành đạo đức dần dần tiến lên.

Vua quan cao thượng lớp trên

Để được làm Phật với tên dân lành.

Dân hiểu đạo được an bình

Nếu còn ham muốn tranh giành vua quan.

Chạy theo tiếng gọi lòng tham

Danh lợi để chết, sống nhàn không danh.

Được mất tương đối công bằng

Khác nhau ở chỗ sở hành của tâm.

Một thì vui thân khổ tâm

Một thì thân khổ nhưng tâm an nhàn.

Nhân quả công lý rõ ràng

Nhân nào quả nấy, không than trách đời.

Dân lành là kẻ thảnh thơi

Ưa thích yên lặng sống đời sạch trong,

Kẻ yêu cái sống đại đồng

Muốn cho tất cả sống chung vạn loài.

Không hại tất cả ai ai

Tất cả vạn loại không ai giết mình.

Dân là đạo, đạo là mình

Chính là đạo Phật, tăng hành thiện lương.

Chọn lẽ sống, chọn con đường

Làm dân thật có, không còn sợ lo.

Ai cũng tiếp sức giúp cho

Người tu giữ đạo để cho quân bình.

Không ai ghét bỏ hiền lành

Làm dân trung đạo, sẽ thành công cao.

Trong đời chỉ có đạo lành

Là căn bổn để chúng sanh nương nhờ.

Vua quan mà biết tôn thờ

Giáo pháp của Phật thật là tối linh.

Cần cho đời sống nhân sinh

Món ăn, chỗ ở, áo quần thuốc men,

Tạo ra được cái nói làm

Sự sống vĩnh viễn vua quan tu hiền

Pháp tài trao đổi kết duyên

Cái sống, cái trí, cái ăn dung hòa,

Để người người được như ta

Linh hồn, xác thịt đều là in nhau.

Tâm vua quan còn thấp cao

Nên tôi muốn bỏ để lo trau lòng.

Làm dân, làm kẻ hiền lành

Ủng hộ đạo đức mới thành người tu.

Tiếng vua quan là danh từ

Là nhiệm vụ kẻ đứng đầu chăn dân.

Nên cần phải lo tu tâm

Thì mới hưởng được thành công vẹn toàn.

Thiếu đạo không có vua quan

Nếu có thì cũng khó an dân tình.

Sẽ là người gây đấu tranh

Không tu đạo đức không thành vua quan.

Bởi thiếu người dân hiền lương

Nên tôi mới phải tầm đường tu thân.

Tôi đi tu, tôi làm dân

Để có đạo đức mới hầu được an.

Không đạo đức chưa có dân

Người tu đắc đạo mới thành vua quan.

VẤN: Tu sao phải đi xin ăn?

ĐÁP: Đạo đức trung đạo bình an như thường.

Sống hiền lành, sống thiện lương

Tài pháp trao đổi biết nương nhau cùng.

Cái dư, cái thiếu hòa chung

Nào ai tự sống một mình được đâu

Mà chẳng phải xin lẫn nhau

Xin và học hai pháp đầu trau tâm,

Ai cũng khất sĩ học xin

Sống đúng chơn lý là xin học cùng.

Không xin chịu dốt lạc lầm

Tham sân si mạn, chưa thông chữ hòa,

Sống ích kỷ sống riêng ta

Chưa hiểu được cách dung hòa sống xin.

Các pháp cung cấp cho mình

Và mình sống là đang xin mọi người.

Đời là tội lỗi đua bơi

Đạo đức cao quý ai người nhận ra.

Mê muội chưa được biết xa

Không thấy tội lỗi của ta đang làm,

Ai cũng muốn sống cao sang

Mong có thế lực quên đường tu chơn.

Kẻ mạnh xưng mình vua quan

Còn kẻ yếu thế là dân ngu khờ,

Họ làm dân để mong chờ

Tìm thời cơ để bước vào cửa quan.

Không ai chịu làm dân hiền

Tranh đua để chết giựt giành ngôi cao.

Đất cao ắt bị cuốc đào

Cây cao gió mạnh làm sao yên bình,

Cây nhỏ thấp sẽ tồn sinh

Cao ai cũng ghét, thấp mình là hay.

Sao người lại thích khoe tài

Chẳng tìm chỗ thấp an bài yên thân.

Muốn sống mãi, nên nhớ rằng

Không cao thấp giữ mực trung khỏe nhàn.

Trung đạo là đạo niết bàn

Không có cái tiếng vua quan trong đời.

Kìa xứ Phật chốn thảnh thơi

Không ai hiếp đáp những người tu chơn.

Đành rằng chúng sanh nhỏ hơn

Sanh sau phải có vua quan gia đình.

Nhưng nếu trình độ của mình

Đã cao còn chấp, cố tình làm quan,

Nói làm để mãi lo toan

Lo ăn mặc ở cho dân nhọc nhằn.

Kìa ta hãy thử nhìn xem

Có ai sống mãi mà toan lo dùm.

Chỉ vì sống mà không cần

Ác thiện cũng được thì lầm biết bao.

Sao tất cả chẳng chịu tu

Phải thiện để sống rồi tùy tiện lo,

Không lợi danh quyền thế to

Mặc ăn đạm bạc để cho nhẹ lòng.

Cao sẽ gảy, thấp được thương

Đó là hai lẽ phải thường xét suy.

Sống và chết tự chọn đi

Để cho mình biết tư duy sống bền.

Sự tu đối với thế gian

Không phải tất cả đều làm được đâu.

Đối với nhân loại lớp sau

Thì sự tu học quý cao nhất rồi.

Tóm lại sự thật trong đời

Vua quan dân là tạm thôi không bền.

Thế mà ai cũng đua chen

Tranh nhau cái chức vua quan uy quyền.

Tiếng dân quý báu vô ngần

Mà không ai chịu làm dân lâu dài.

Dân mà biết tu quý thay

Quan vua đâu sánh được người chân tu.

Dân đâu phải là người ngu

Thế cùng lực tận đi tu chờ thời.

Xưa Phật Thích Ca là người

Bỏ ngôi vị để sống đời làm dân.

Vua quan hai hạng trong trần

Dân cũng hai hạng không lầm không sai.

Người dân đạo đức hòa hài

Dân tu thành Phật đắc ngay quả lành.

Dân chẳng ham muốn lợi danh

Đúng nghĩa giải thoát mới thành hiền lương.

Dân như thế đi đúng đường

Không cần Phật thánh vua quan làm gì.

Lời vua phân giải chi ly

Cho người biết rõ lối đi tỏ tường.

Tội sanh pháp luật sự thường

Luật không sanh tội lệ thường xưa nay.

Khuyên người nên giác ngộ ngay

Làm dân, biết sống quý hay vô cùng.

Học làm Phật, tu hạnh tăng

Bố thí pháp dạy chúng sanh tu hiền,

Gương sáng khắp cõi nhân thiên

Chúng sanh tôn gọi cha hiền, thầy chung.

Tự người quý trọng tôn xưng

Chứ không chấp ngã xưng mình Như Lai.

Dân làm Phật bậc trí tài

Lấy pháp bảo dạy mọi người đều tu.

Làm dân bình đẳng như nhau

Đều phải sống biết giúp nhau sống đời.

Kẻ thấp biết tu nhóng trồi

Người trên cao bỏ lợi đời lo tu,

Nên đi một lượt với nhau

Tạo thành cảnh giới dạt dào tình thương.

Biết giữ giới luật làm gương

Có giới luật cõi tây phương mới thành.

Cực lạc bình đẳng đại đồng

Sẽ được thiết lập giữa dòng nhân gian.

Kẻ làm dân đừng muốn ham

Cái ngôi vương vị vua quan tạm thời

Không nên áp chế người nào

Đừng lòng quên đạo mong cầu cao sang.

Lo tu tìm học mới an

Thương yêu chỉ dạy chu toàn cho nhau.

Cùng nhau kẻ trước người sau

Dung hòa hiệp một thanh cao đại đồng.

Đường đạo đức, pháp sáng thông

Quý báu ích lợi dung thông vạn loài.

Lành thay, làm dân quý thay

Ai rồi cũng sẽ là Ngài Pháp vương (Phật)./.

 

 

Tác giả: Đức Tổ Sư Minh Đăng Quang

NT. Tuyết Liên chuyển thơ

 

-----oo0oo-----

Nguồn: www.daophatkhatsi.vn

BÀI LIÊN QUAN

Ăn và sống  ( NT. Tuyết Liên (chuyển thơ) , 700 xem)

Hột giống  ( NT. Tuyết Liên (chuyển thơ) , 652 xem)

Đi Tu  ( NT. Tuyết Liên (chuyển thơ) , 708 xem)

Tông Giáo  ( NT. Tuyết Liên (chuyển thơ) , 912 xem)

Giác Ngộ  ( NT. Tuyết Liên (chuyển thơ) , 1224 xem)

Khuyến Tu  ( NT. Tuyết Liên (chuyển thơ) , 732 xem)

Chánh Pháp  ( NT. Tuyết Liên (chuyển thơ) , 876 xem)

Chánh Kiến  ( NT. Tuyết Liên (chuyển thơ) , 952 xem)

Tam Giáo  ( NT. Tuyết Liên (chuyển thơ) , 820 xem)

Thập Nhị Nhân Duyên  ( NT. Tuyết Liên (chuyển thơ) , 1276 xem)

Ý KIẾN BẠN ĐỌC


NI TRƯỞNG HUỲNH LIÊN
  • Thích Nữ Huỳnh Liên
  • Thích Nữ Huỳnh Liên
  • Thích Nữ Huỳnh Liên

 

Nguyện xin hiến trọn đời mình

Cho nguồn Đạo pháp cho tình Quê hương

 

THẬP ĐẠI ĐỆ TỬ
  • Thích Nữ Bạch Liên
  • Thích Nữ Thanh Liên
  • Thích Nữ Kim Liên
  • Thích Nữ Ngân Liên
  • Thích Nữ Chơn Liên
  • Thích Nữ Quảng Liên
  • Thích Nữ Quảng Liên
  • Thích Nữ Tạng Liên
  • Thích Nữ Trí Liên
  • Thích Nữ Đức Liên
  • Thích Nữ Thiện Liên
THÔNG BÁO

Thông báo về Lễ Khánh thành Di tích Tổ sư Minh Đăng Quang đắc đạo

Di tích Đắc đạo Tổ sư Minh Đăng Quang tại Mũi Nai, Hà Tiên là dấu tích kỷ niệm, nơi mà hơn 70 năm trước đức Tổ sư Minh Đăng Quang thiền định và chứng ngộ lý pháp “Thuyền Bát-nhã”. Vì thế, đối với Tăng Ni và Phật tử hệ phái Khất sĩ đây được xem là một dấu ấn lịch sử rất quan trọng và thiêng liêng.

Thông báo ôn thi vào Học viện Phật giáo Việt Nam tại TP.HCM khóa XVII

THÔNG BÁO V/v tổ chức ôn thi vào Học viện Khóa XVII

Thư mời viết bài hội thảo “NI TRƯỞNG HUỲNH LIÊN: Những đóng góp cho Đạo Pháp - Dân tộc và các giá trị kế thừa”

Thư mời viết bài hội thảo “NI TRƯỞNG HUỲNH LIÊN: Những đóng góp cho Đạo Pháp - Dân tộc và các giá trị kế thừa”

Thông báo Khóa tu Truyền thống trực tuyến Ni giới Hệ phái Khất sĩ năm Tân Sửu 2021

Do tình hình dịch bệnh Covid - 19 đang diễn ra phức tạp trên cả nước nên Khóa tu Truyền thống của Ni giới Hệ phái Khất sĩ năm 2021 sẽ tổ chức trực tuyến. Ban tổ chức kính thông báo đến Chư Tôn đức và quý Phật tử thời khóa tu học như sau.

Thông báo Lớp Giáo lý trực tuyến

Thời gian tụng kinh, thuyết giảng trực tuyến như sau: Tụng kinh: Hàng ngày từ 6g30 – 7g15 tối là thời khóa tụng kinh Dược Sư, các ngày sám hối trì tụng Hồng Danh Bửu Sám Thuyết giảng: 7g30 – 8g30 tối hàng ngày

VIDEO HÔM NAY

Trực tiếp: Phiên Bế mạc Hội thảo Khoa học Ni trưởng Huỳnh Liên tại Pháp viện Minh Đăng Quang - Ban Truyền hình Trực tuyến PSO

Pháp âm MP3

  • 0 - Lời Mở Đầu
  • 01 - Võ Trụ Quan
  • 02 - Ngũ Uẩn
  • 03 - Lục Căn
  • 04 - Thập Nhị Nhơn Duyên

LỊCH VIỆT NAM

THỐNG KÊ