Trang chủ > Văn Hoá > Vu Lan

Chuyến xe cuối cùng về thăm cha mẹ

Tác giả: Huệ Lộc.  
Xem: 3825 . Đăng: 24/08/2026In ấn

Chuyến xe cuối cùng về thăm cha mẹ

(Đây là câu chuyện, do chúng con cảm nhận sau chuyến đi của cố Ni sư Tiến Liên khi về thăm cha mẹ lần cuối)


Có những lần trở về, ngỡ là bình thường... đến khi ngoảnh lại mới biết đó là lần sau cuối.

Có những chiều thu muộn, tiết trời bắt đầu se lạnh, gió heo may hắt hiu gõ cửa tâm hồn, thanh âm xạc xào của mùa lá rụng bỗng hóa thành lời thì thầm xao xuyến, nhắc nhớ về muôn vàn ân tình và kỷ niệm êm đềm bên mẹ cha. Giữa cõi nhân sinh vô thường tấp nập, ai sinh ra cũng có một chốn bình yên thiêng liêng nhất để quay về, đó là mái hiên nhà vương vấn hơi ấm của đấng sinh thành.

Dẫu ta có đang khoác lên mình chiếc áo sờn bạc của dòng đời ngược xuôi, hay trang nghiêm trong chiếc áo ca sa thanh tịnh; dẫu bước chân có hành đạo khắp vạn nẻo đường mây, thì khi nép mình dưới bóng từ bi của cha mẹ, ta vẫn mãi chỉ là một đứa trẻ bé bỏng như ngày nào. Thời gian tựa bóng câu qua cửa sổ, có thể tàn nhẫn nhuốm bạc mái tóc, năm tháng dẫu nghiệt ngã làm thân tứ đại này phôi pha, nhưng biển tình bao la của cha mẹ vẫn muôn đời là bến đợi, là cội nguồn êm ái nhất âm thầm dưỡng nuôi ta qua hết thảy những giông bão của một kiếp người.

Tự thấy rằng thân tứ đại mỏng manh đang đến kỳ suy mòn, thấu rõ nhân duyên nơi cõi trần mộng huyễn chẳng còn dài lâu trước căn bệnh ngặt nghèo, Ni sư lặng lẽ thu xếp hành trang cho một chuyến đi xa. Chuyến đi ấy chẳng phải để nghẹn ngào buông lời từ biệt, bởi bậc xuất gia vốn thấu ngộ lẽ vô thường, hiểu sâu sắc rằng giữa dòng chảy của tử sinh, chẳng có cuộc chia ly nào cần phải báo trước.

Lần trở về này, Người chỉ đơn thuần muốn gác lại chuyện hợp tan, quay về làm một đứa con nhỏ bé thuở nào, ngồi bình yên kề cận bên cha, bên mẹ. Để được nắm đôi bàn tay gầy guộc đã in hằn sương gió thời gian, để được tự tay dâng từng muỗng cháo bằng tất cả tâm thành và lòng hiếu kính vô bờ. Quả thật, giữa muôn vàn ngã rẽ của kiếp nhân sinh, có những chuyến đi không đơn thuần chỉ là bước chân quay lại một mái hiên nhà, mà là một hành trình thiêng liêng để tìm về với cội nguồn của ân sâu, nghĩa nặng.


 

CÓ NHỮNG CHUYẾN ĐI MÀ LÒNG NẶNG TRĨU

Đã bao lần theo gót Ni sư đi Phật sự khắp chốn, chuyến xe nào cũng rộn rã tiếng nói cười, những câu chuyện đạo vị nhẹ tênh như áng mây trôi ngang cửa sổ. Thế nhưng, chuyến xe hôm ấy lại mang một khoảng lặng đến nao lòng. Chẳng ai cất lời, nhưng tự thẳm sâu, tất cả đều thấu hiểu. Một sự im lặng, như thể mỗi người đều đang nén chặt vào lòng một nỗi niềm dang dở chẳng thể gọi thành tên.

Bước qua bậu cửa, niềm vui rạng ngời trên gương mặt người cha. Người con gái đầu lòng mà ông ngày đêm khắc khoải thương nhớ, nay trở về thăm ông. Anh chị em trong nhà quây quần đông đủ, căn nhà nhỏ bỗng chốc bừng lên hơi ấm bởi những lời hỏi han ân cần.

Có những điều chẳng cần ai phải thốt lên, nhưng từ trong sâu thẳm, Ni sư tỏ tường hơn ai hết: đây có lẽ là những muỗng cháo cuối cùng Người còn được tự tay dâng lên đấng sinh thành trong kiếp nhân sinh này. Từng muỗng cháo không chỉ là sự chăm sóc, mà đã hóa thành một sự hồi hướng lặng lẽ, một lời từ biệt không bám víu âm thanh, một niệm hiếu kính đong đầy được chắt chiu trong từng cử chỉ chậm rãi, nâng niu.

Thấy bầu không khí bỗng chùng xuống, con bèn cất lời trêu đùa dỗ dành:

"Ông ráng ăn nhiều vô nha. Không phải ai cũng có phước được Sư cô này đích thân đút cho ăn đâu. Ông là người đặc biệt nhất trần đời đó!"

Ông cười phì. Một nụ cười hiền từ, nhẹ bẫng như cơn gió thu vừa thoảng qua hiên nhà. Ở cái dốc bên kia của cuộc đời, niềm vui đôi khi chẳng còn đo đếm bằng những điều to tát. Niềm vui chỉ giản đơn là được ngồi yên tĩnh tại, được ngắm nhìn núm ruột của mình, được đón nhận chút hơi ấm từ chính đôi bàn tay mà mình từng bồng bế, ấp iu thuở lọt lòng.

Tình cha muôn đời vẫn thế, thâm trầm và ít nói. Cứ như bóng thái sơn sừng sững đứng che lưng cho con suốt cả một đời, gánh bão giông, chắn mưa sa mà chẳng một lời kể lể. Để rồi khi mái đầu đã điểm phong sương, lưng đã còng rạp xuống mặt đất, ước mong của cha cũng thu bé lại thật bình dị: được thấy con quay về, được nương tựa bên con trong một khoảnh khắc vô thường nhưng trọn vẹn.


 

Còn bà thì đã nằm một chỗ nhiều năm. Thân không còn đi đứng được, tiếng nói chỉ còn thều thào rất nhỏ, nhưng trí vẫn sáng, hơi thở vẫn đều đều theo từng câu niệm Phật. Giữa thân già yếu ớt ấy, vẫn có một sự an tĩnh lạ thường.

Thỉnh thoảng, ánh mắt bà lại đau đáu hướng ra cửa, rồi mấp máy môi hỏi khẽ như một thói quen không thể xóa nhòa của lòng thương nhớ: "Cô Tiến lâu quá không thấy về..."

Một câu nói tựa nhẹ nhàng, mà trĩu nặng biết dường nào.

Thế rồi, khoảnh khắc Ni sư bước qua bậu cửa, nghe tiếng nói “Bà Từ ơi, con về nè”. Đôi mắt bà mở sáng, đôi bàn tay gầy gò, run rẩy chới với đưa lên trong không trung, cố kiếm tìm hơi ấm quen thuộc của núm ruột mình. Và khi đã chạm được rồi, bà nắm chặt lấy, níu giữ không rời. Đôi bàn tay ấy, thuở thiếu thời từng dãi nắng dầm mưa, tảo tần theo mẹ buôn gánh bán bưng khắp các nẻo chợ nghèo để nuôi đàn em thơ khôn lớn. Thời gian thoi đưa, cô gái nhỏ năm nào nay đã bước qua bao nẻo đường tu học, trở thành một bậc xuất gia phẩm hạnh, và làm trụ trì của một tịnh xá thanh nghiêm.

Thế nhưng, ngay trong giây phút trùng phùng ấy, trước mặt đấng sinh thành, mọi danh xưng rực rỡ chốn thiền môn thảy đều rụng rơi, tan biến. Chỉ còn lại duy nhất một sự thật dung dị: một đứa con hiếu đạo đang ngồi bên mẹ già.

Đợi mọi người cẩn trọng đỡ bà ngồi dậy, Ni sư lặng lẽ nép mình bên cạnh, Người chỉ từ tốn dâng từng muỗng cháo cho mẹ. Mới dùng được vài muỗng, bà bỗng khẽ nghiêng đầu, thanh âm yếu ớt vang lên tựa gió thoảng qua mành: "Tôi nhớ cô Tiến lắm..."

Chỉ bấy nhiêu thôi. Không dài, không nhiều, nhưng đủ làm tất cả lặng đi. Chúng con phải quay mặt đi để giấu giọt nước mắt vừa rơi xuống.


 

Và Ni sư, trong sự lặng im sâu thẳm, cũng hiểu rõ hơn ai hết: có những lần ngồi bên cha mẹ tưởng như rất bình thường, nhưng thật ra là lần cuối cùng của một đời làm con. Không ai báo trước. Không có lời chia tay. Chỉ còn lại một niệm lặng, thấm sâu như tiếng chuông chùa ngân giữa chiều vô thường.

Chén cháo vừa vơi, Ni sư cẩn thận đặt chiếc chén xuống, cẩn trọng tém lại nếp chăn mỏng cho mẹ. Ánh mắt Người chầm chậm bao quát cả căn nhà nhỏ, rồi dặn dò mấy người em, cố gắng lo cho cha mẹ đến trăm tuổi già.

Không có những tiếng khóc than nức nở, cũng chẳng có những cái níu kéo bi lụy của thói đời thường tình. Bậc xuất gia thấu rõ sinh ly tử biệt vốn là lẽ vận hành miên viễn của tạo hóa. Ni sư chỉ nhẹ nhàng đứng lên, lùi lại một bước, cúi đầu chắp tay xá lạy cha mẹ một lạy thật sâu, thật chậm. Lời dặn dò cuối cùng được cất lên, bình thản, nhẹ bẫng mà kiên định: "Ông bà ở lại ráng giữ gìn sức khỏe, an tâm niệm Phật nha"

Chỉ vỏn vẹn bấy nhiêu thôi. Người xoay lưng bước ra cửa, vạt áo ca sa khẽ bay trong gió thu se lạnh. Chút gió heo may hắt hiu như muốn dùng dằng níu kéo bước chân, nhưng dáng dấp Ni sư vẫn thanh thoát, vững chãi. Hàng đệ tử chúng con lặng lẽ nối gót theo sau, lòng ai nấy đều thắt lại, cố bước đi thật khẽ để không phá vỡ sự tĩnh lặng thiêng liêng của khoảnh khắc chia xa này.

Khi cánh cửa xe khép lại, bánh xe chầm chậm lăn qua khoảng sân quen thuộc, Ni sư khẽ hướng mắt nhìn qua ô cửa kính. Ngôi nhà nhỏ lùi dần về phía sau, bóng dáng người thân mờ dần rồi khuất lấp. Trong không gian chật hẹp của chuyến xe quay về tịnh xá, một sự im lặng bao trùm vạn vật. Không một ai dám cất lời, bởi lẽ mọi ngôn từ thế gian lúc này đều trở nên quá đỗi thừa thãi.

Chuyến xe đưa Người đi mang theo một chữ "Hiếu" đã vẹn tròn. Tấm thân tứ đại dẫu sắp đến ngày tàn lụi vì bạo bệnh, nhưng tâm Người đã kịp thắp lên ngọn lửa ấm áp và sáng trong nhất của tình thâm. Giữa buổi chiều thu chạng vạng hôm ấy, có một sự từ biệt đã diễn ra trong lặng im tuyệt đối, nhưng lại ngân vang một bài pháp không lời về đạo làm con, hòa quyện trọn vẹn vào triết lý vô ngã, vô thường của chốn thiền môn.


 

KHI VÔ THƯỜNG KHÉP LẠI MỘT VÒNG THƯƠNG

Sau chuyến thăm nhà cuối cùng ấy, Ni sư trở về tịnh xá, lặng lẽ khép cửa thất để tịnh tu. Cuộc đời người tu, dẫu từng bước qua bao duyên lành trải rộng khắp chốn, đến cuối cùng vẫn quay về với sự tĩnh lặng miên viễn của nội tâm. Nhẹ như mây trắng thong dong tan vào hư không, chẳng mảy may vướng bận điều chi ngoài một chữ "An" tròn đầy.

Đến tháng Giêng năm 2024, Ni sư nhẹ nhàng xả bỏ báo thân. Sự ra đi ấy thanh thoát như một hơi thở cuối cùng vừa hòa tan vào vũ trụ — không ồn ào vương vấn, chẳng báo trước bi lụy, chỉ để lại một khoảng lặng hun hút, sâu thẳm trong cõi lòng những người ở lại.

Chỉ bốn tháng sau, người cha già cũng theo nhân duyên mà mãn phần. Một đời người cần mẫn từ lúc cất tiếng khóc chào đời đến khi nhắm mắt xuôi tay, rốt cuộc cũng thanh thản trở về cùng cát bụi. Cánh hạc bay về trời tựa như chiếc lá thu rụng xuống đúng tiết trời, trọn vẹn quy luật tự nhiên, chẳng hề sớm muộn hay dang dở.

Dưới mái hiên xưa, giờ đây chỉ còn lại bóng dáng người mẹ già.

Thỉnh thoảng, ánh mắt mờ đục của bà vẫn vô thức hướng ra bậu cửa, cất giọng thều thào yếu ớt:

"Sao lâu quá không thấy cô Tiến về thăm..."

Những lúc ấy, cả nhà chỉ biết nén tiếng thở dài, nhẹ nhàng dỗ dành:

"Cô Tiến bận đi nhập thất tu rồi Ngoại ơi."

Lời nói dối thiện lành ấy vừa là niềm an ủi xoa dịu, vừa là tấm bình phong che chắn để tâm hồn bà được bình yên, an tâm bám víu vào từng câu niệm Phật trong những tháng ngày xế bóng.

Và rồi, đến tháng Tư năm 2026, bà cũng an nhiên rũ bỏ nợ trần. Bà ra đi rất nhẹ, thong dong như một ngọn đèn đã cạn khô dầu, tự mình tắt lịm.

Ba cuộc chia ly, ngỡ đâu rời rạc và lẻ loi theo từng nhịp thời gian, nhưng khi tĩnh tâm nhìn lại, tất thảy cứ như một sợi chỉ vô hình được kết nối khăng khít bởi tình thâm, bởi nhân duyên thiêng liêng của những kiếp người đã sống trọn vẹn ân nghĩa.

Có lẽ, điều khiến cõi lòng ta tĩnh lặng nhất trước sinh tử không phải là nỗi đau đớn mất mát, mà là niềm tin sâu sắc rằng: những người từng chung một vòng thương trong cõi hồng trần, dẫu có bị chia cắt bởi bức tường âm dương, rốt cuộc cũng chỉ là một sự tạm xa.

Bởi nếu thấu tỏ lẽ vô thường, ta sẽ hiểu chia ly vốn dĩ chẳng phải là dấu chấm hết, mà chỉ là sự chuyển biến vi diệu của một vòng lặp nhân duyên. Ở một cảnh giới an lành nào đó, nơi vắng bóng những bi ai khổ lụy, biết đâu đấng sinh thành và người con hiếu đạo ấy lại đang mỉm cười tương ngộ, bình yên như chưa từng có một cuộc rời xa.


 

SỐNG TỈNH THỨC GIỮA DÒNG ĐỜI SANH DIỆT

Đời người vốn dĩ vô thường, sanh tử mỏng manh đến độ chẳng ai hay biết lần hạnh ngộ nào sẽ là lần tương phùng sau cuối. Mọi vạn vật đều đang không ngừng trôi chảy theo từng nhịp thở, từng bước chân, chẳng bao giờ dừng lại để nán chờ một ai.

Vì vậy, bài học nhân sinh lớn lao nhất đôi khi lại nằm ở những điều dung dị nhất: khi mẹ cha còn hiện tiền, xin đừng để những bận rộn ngược xuôi che lấp đi cơ hội được quay về. Một bữa cơm sum vầy ấm cúng, một lời hỏi han chân thành, một khoảnh khắc được ngồi yên lặng lẽ bên nhau... tưởng chừng thật bé nhỏ, nhưng lại là những bảo vật vô giá không gì trên đời có thể thay thế.

Bởi đến khi bóng dáng mẹ cha chỉ còn là vùng ký ức xa xăm, ta mới xót xa thấu triệt: có những điều kỳ diệu trong đời, một khi đã lỡ nhịp bước qua, sẽ vĩnh viễn chẳng thể nào vớt vát lại được.

Dưới lăng kính của người học đạo, hiếu kính mẹ cha chẳng phải là những mưu cầu vĩ cuồng hay giáo lý xa xôi, mà chính là sự thực tập sâu sắc của chánh niệm và tình thương. Biết trân quý từng phút giây hiện tại, biết hiện diện trọn vẹn bên nhau khi còn có thể, đó chính là nghệ thuật sống tỉnh thức giữa muôn trùng vô thường.

Giữa dòng đời vạn biến đổi thay, điều đọng lại sâu thẳm nhất vào phút cuối cùng chẳng phải là những vinh hoa ta từng nắm giữ, mà chính là cách ta đã thương yêu nhau trọn vẹn ra sao khi vẫn còn cơ hội để thương.

Huệ Lộc thực hiện

BÀI LIÊN QUAN

Lòng hiếu thảo ở Việt Nam ngày nay  ( Ban Biên tập Đuốc Sen , 2580 xem)

Vu lan - Hành trình của đạo hiếu  (2532 xem)

Tây Ninh: Hình ảnh Lễ Vu Lan PL.2569 - DL.2025 tại Đạo tràng Ngọc Hưng  ( Ban Truyền thông NGKS , 2780 xem)

Bạc Liêu: Tịnh Xá Ngọc Như trang nghiêm khánh thành cầu Ni Trưởng Huỳnh Liên và tổ chức Đại lễ Vu Lan - Báo Hiếu PL.2567 - DL.2023  ( Ban Truyền thông NGKS , 8912 xem)

Long An: Trang nghiêm đại Lễ Vu Lan tại Tịnh xá Ngọc Tháp  ( Ban Truyền thông NGKS , 7664 xem)

Gia Lai: Lễ Vu Lan Báo Hiếu và Dâng Y Ca Sa tại Tịnh xá Ngọc Phú  ( Ban Truyền thông NGKS , 8972 xem)

Thơ về mẹ của Hòa thượng Thích Giác Toàn: Mười năm con lớn  ( Trần Quê Hương , 7540 xem)

Vu lan khuyết  ( Vũ Thị Huyền Trang , 8100 xem)

Sám Vu lan  ( Hòa thượng Thích Trí Quảng , 7100 xem)

Ý nghĩa cài Hoa hồng  ( NT. Xuân Liên , 11084 xem)

Ý KIẾN BẠN ĐỌC


NI TRƯỞNG HUỲNH LIÊN
  • Thích Nữ Huỳnh Liên
  • Thích Nữ Huỳnh Liên
  • Thích Nữ Huỳnh Liên

 

Nguyện xin hiến trọn đời mình

Cho nguồn Đạo pháp cho tình Quê hương

 

THẬP ĐẠI ĐỆ TỬ
  • Thích Nữ Bạch Liên
  • Thích Nữ Thanh Liên
  • Thích Nữ Kim Liên
  • Thích Nữ Ngân Liên
  • Thích Nữ Chơn Liên
  • Thích Nữ Quảng Liên
  • Thích Nữ Quảng Liên
  • Thích Nữ Tạng Liên
  • Thích Nữ Trí Liên
  • Thích Nữ Đức Liên
  • Thích Nữ Thiện Liên
THÔNG BÁO

Thông báo Khóa tu Truyền thống lần thứ 45 do Ni giới Hệ phái Khất sĩ tổ chức tại Tịnh xá Tịnh xá Ngọc Tâm, phường Tân An, tỉnh Tây Ninh

Thông báo Khóa tu Truyền thống lần thứ 45 Do Ni giới Hệ phái Khất sĩ tổ chức từ ngày 29/3 – 06/4 năm Bính Ngọ (ngày 15/5/2026 – 22/5/2026) tại Tịnh xá Ngọc Tâm, phường Tân An, tỉnh Tây Ninh (tỉnh Long An cũ)

Thông báo: Hội thi giáo lý nhân ngày Lễ Tưởng niệm lần thứ 39 Ni trưởng Huỳnh Liên - Đệ Nhất Trưởng Ni giới Hệ phái Khất sĩ Việt Nam

Nhân ngày lễ Tưởng niệm lần thứ 39 Ni trưởng Huỳnh Liên - Đệ Nhất Trưởng Ni giới Hệ phái Khất sĩ Việt Nam, Tổ đình Tịnh xá Ngọc Phương sẽ tổ chức Hội thi giáo lý về cuộc đời và đạo nghiệp của Ni trưởng Đệ Nhất.

Thông báo Khóa tu Truyền thống lần thứ 44 do Ni giới Hệ phái Khất sĩ tổ chức tại Thiền viện Minh Đăng (tỉnh Đồng Nai)

Thông báo Khóa tu Truyền thống lần thứ 44 Do Ni giới Hệ phái Khất sĩ tổ chức từ ngày 23/01– 29/01 năm Bính Ngọ (11/3/2026 – 17/3/2026) tại Thiền viện Minh Đăng, Ấp Bến Nôm I, xã Thống Nhất, tỉnh Đồng Nai

Thông báo Khóa Bồi dưỡng đạo hạnh lần thứ 9 do Ni giới Hệ phái Khất sĩ tổ chức

Tiếp theo thời khóa tu học trong 3 tháng An cư là chương trình 10 ngày bồi dưỡng đạo hạnh cho chư Ni trực thuộc NGHPKS, bắt đầu từ mùng 1 tháng 7 đến ngày mùng 10 tháng 7 năm Ất Tỵ (PL.2569 – DL.2025) tức ngày 23.8.2025 – 01.9.2025.

Thông báo Lớp Giáo lý trực tuyến

Thời gian tụng kinh, thuyết giảng trực tuyến như sau: Tụng kinh: Hàng ngày từ 6g30 – 7g15 tối là thời khóa tụng kinh, các ngày sám hối trì tụng Hồng Danh Bửu Sám. Thuyết giảng: 7g30 – 8g30 tối hàng ngày

VIDEO HÔM NAY

Trực tiếp: Phiên Bế mạc Hội thảo Khoa học Ni trưởng Huỳnh Liên tại Pháp viện Minh Đăng Quang - Ban Truyền hình Trực tuyến PSO

Pháp âm MP3

  • 0 - Lời Mở Đầu
  • 01 - Võ Trụ Quan
  • 02 - Ngũ Uẩn
  • 03 - Lục Căn
  • 04 - Thập Nhị Nhơn Duyên

LỊCH VIỆT NAM

THỐNG KÊ