Trang chủ > Phật Học > Thiền

Tự nhiên như vậy

Tác giả: Tuệ Liên và Hải Liên dịch.  
Xem: 58 . Đăng: 08/01/2020In ấn

TRÍ TUỆ CỦA THIỀN NGỘ

 

 

TẮC THỨ 24: TỰ NHIÊN NHƯ VẬY

Tác giả : Ân Sơn

Người dịch : Tuệ Liên – Hải Liên

Thiền sư La Sơn Đạo Nhàn, họ Trần, người Trường Khê - Lãnh Trung (Phúc Kiến). Lúc còn nhỏ, ông xuất gia ở Qui Sơn, làm một tiểu Sa di thanh tịnh đáng yêu, chẳng u sầu chẳng buồn lo. Thời gian dần trôi, tiểu Sa di lớn thành một Tỳ kheo trẻ tuổi và cũng lớn dần tâm phiền não - sinh từ đâu đến? Chết đi về đâu?

Dường như mỗi người đều phải trả lời câu hỏi này: sinh từ trong bụng mẹ ra, chết đi vào trong phần mộ. Nhưng trước khi cha mẹ chưa sinh, bạn ở đâu? Chết rồi, chết rồi, quả thật chết là hết, mọi việc xong xuôi? Bạn có thể trả lời sao?

La Sơn tròn 20 tuổi, sau khi thọ cụ túc giới, bước xuống thuyền thuận theo gió biển Đông Nam, đầu gậy treo vầng trăng lưỡi liềm Phúc Kiến, đi khắp đó đây, thử tìm ra đáp án mà ông đã nghi ngờ bao năm. Thế mà, cùng vơi sự thâm nhập của ông phu tu thiền, nghi vấn cùng mình sinh ra kia không những không mất đi ngược lại càng ngày càng nặng nề. Nó giống như một bó gai lồm xồm, cắt không dứt mà sắp thì chẳng ngay, suốt ngày trói buộc trong tâm; nó giống như âm hồn đáng ghét không mời mà đến, đuổi chẳng chịu đi, quấy rối đến nỗi ông ngồi đứng không yên….

(Đây là giai đoạn tham thiền gian nan nhất, nhưng lại không thể thiếu.)

La Sơn Đạo Nhàn trèo đèo lội suối từ Phúc Kiến mà đến Giang Tây, mà Hồ nam - thật sự là một chuyến giang hồ. Ông leo lên núi Thạch Sương một thắng địa của Thiền Tông, trước tiên đến tham yết Đại sư Khánh Gia rất nổi tiếng. Thạch Sương Khánh Gia là một bậc đại thiện tri thức hướng dẫn cho cả 1500 người (xem “Không Trung Nhất Phiến Thạch” trong Thiền Sơn Thiền Thủy), phải có thể dễ dàng giúp ông giải trừ nghi vấn trong lòng? La Sơn chưa bỏ hành lý xuống, giày cỏ chưa cởi ra đã vội vàng hỏi: “Lúc đi ở không yên thì thế nào?”

Đi ở không yên, ngồi đứng không yên, tâm linh không được một chút yên tĩnh, đúng là tâm cảnh hiện tại của ông ta.

Đại sư Thạch Sương Khánh Gia nói: “Cứ phải bỏ hết.”

Nhưng, bất luận thế nào La Sơn cũng không có cách gì bài trừ toàn bộ những mối hoài nghi lo lắng khiến người ta đau đầu nát óc này, không thể không tiếp tục chịu đựng sự dày vò vô cùng đau khổ.

Ông chưa thể khế nhập thiền cơ của Đại sư Thạch Sương đành phải mang vác cả khối nghi hoặc nặng nề to lớn từ Hồ Nam đi bộ đến Ngạc Châu Hồ Bắc (nay là Vũ Hán) tham bái Đại sư Nham Đầu. Nham Đầu là đệ tử lớn của Đức Sơn Tuyên Giám, lại là người vô cùng ngưỡng mộ tông phong của Tổ sư Lâm Tế, từng được cao túc của Lâm Tế là Thượng Tọa Định dẫn dắt, có thể nói là người đạt được một cách sâu xa chân đế của “Đức Sơn Bổng, Lâm Tế Hát”. Nên biết, ngay cả sư đệ của ngài là Đại sư Tuyết Phong Nghĩa Tồn danh tiếng hiển hách trong lịch sử Thiền Tông cũng rỗng rang triệt ngộ dưới sự bức bách cơ phong mạnh mẽ của Ngài. La Sơn Đạo Nhàn đứng trước mặt Đại sư Nham Đầu, cũng hỏi như trước: “Lúc đi ở không yên thì làm tế nào?”

Nói thực thì, trước khi sắp lên núi, ông đã sớm chuẩn bị tốt để chịu gậy chịu hét rồi. Thế mà, Đại sư Nham Đầu đã không to tiếng la hét lại không thưởng cho ông những gậy tối đầu tối mặt, mà lại nhẹ nhàng nói: “Tùy nó đi ở, để ý nó làm gì?”

Trời ạ, tại sao lại như vậy? Nên biết, bó gai lồm xồm này, âm hồn này đã nhanh chóng trói buộc La Sơn đến chết, dày vò cho khô héo. Mỗi giờ mỗi khắc dường như ông đều đang liều mạng vật lộn với nó, muốn dùng mọi biện pháp để hạn chế, đè nén nó, hao phí tất cả tinh lực để bài trừ nó ra khỏi tâm. Ông dùng hết các biện pháp này nhưng đều không có hiệu quả, nếu mà để nó tự do phát triển, chẳng lẽ…

Thế nhưng, Thiền, chính là không thể nghĩ bàn như thế, La Sơn Đạo Nhàn nghe câu nói rất bình thường này của Nham Đầu, khối nghi ngờ to lớn trong tâm lại rỗng rang tiêu tan hết, tiêu tan không còn dấu vết.

Các loại ưu sầu phiền não đến như vậy, bạn càng để ý nó, càng muốn trừ khử nó, nó càng dai dẳng, mới nhíu lông mày tâm liền vọng khởi, tự nó làm bạn buồn muốn nổ tung đầu óc, thần kinh thác loạn, cuối cùng tinh thần sụp đổ! Tổ sư các đời của Thiền Tông truyền lại cho chúng ta một phương thuốc tự tâm:

Mặc kệ nó!

Phương pháp hữu hiệu nhất để đối trị phiền não hàng phục tâm viên ý mã không phải là bài trừ xua đuổi, càng không phải cưỡng bức áp chế mà là thuận theo tự nhiên của nó, đừng để ý đến nó. Sự việc thế giới luôn luôn kỳ diệu như thế; Rút dao chém nước nước càng chảy, nâng ly tiêu sầu càng sầu thêm, lá rụng tự có gió mát quét, trăng sáng trời trong mùa thu đẹp.

Thiền sư La Sơn Đạo Nhàn ở lại bên cạnh sư phụ Nham Đầu, tùy duyên mà tiêu trừ tập khí, đối cơ luyện thiền đạo.

Một hôm nọ, Đại sư Nham Đầu và La Sơn Đạo Nhàn cùng lên núi xem xét đất xây tháp - Đại sư Nham Đầu chuẩn bị nhập diệt. Đang đi, La Sơn bỗng gọi lên một tiếng: “Hòa Thượng”, Nham Đầu quay lại, hỏi ông ta việc gì? La Sơn liền tiện đưa tay lên, chỉ một đám sườn núi nói: “Ở đây là một vùng phong thủy bảo địa.”

Thiền Tông rất phản đối mê tín mù quáng, càng không tin quỉ thần gì cả, cho nên La Sơn thuận tay chỉ, liền nói ở đây chính là Phong thủy bảo địa. Kiểu tư tưởng tùy duyên tức là duyên tốt này, có thể nói là đạt được sâu sắc Tam Muội của thiền. Nhưng mà, tự nhiên như vậy của thiền không phải là chủ nghĩa tự nhiên thuần túy mà là khế hợp chân đế tự nhiên, tuân theo phép tắc tự nhiên, lợi dụng qui luật tự nhiên. Ví dụ xây tháp hoàn toàn không phải tùy tiện tìm một nơi là được, ít nhất địa thế phải cao, phạm vi nhìn phải rộng rãi. Vì thế, Nham Đầu trách đệ tử rằng: “dưa châu bán dưa hán”.

Họ lại đi thêm mấy dặm nữa, Nham Đầu hơi mệt, La Sơn dìu sư phụ đến ngồi xuống tảng đá bên đường, cúi đầu lễ bái rồi bảo: “Thưa đại Hòa thượng, chẳng phải 30 năm trước ngài ở Động Sơn mà không đồng ý với Ngài Động Sơn sao?

Nham Đầu lại gật đầu nói: “đúng”

La Sơn: “Không đồng ý với Đức Sơn, con không hỏi nữa; chỉ là Động Sơn có gì khiếm khuyết?”

Đúng vậy, Tổ sư Động Sơn Lương Giá, là người sáng lập ra tông Tào Động, pháp mạch của ngài kéo dài hơn cả 1000 năm, lưu truyền mãi cho đến ngày nay, đủ thấy tông phong của Ngài mạnh mẽ. Vì sao Nham Đầu lại không đồng ý với Ngài?

Nham Đầu im lặng rất lâu, mới từ tốn nói: “Động Sơn là đức Phật đẹp, chỉ là không có hào quang.” La Sơn bỗng nhiên hiểu ra, cho dù là đức Phật đẹp đẽ bao nhiêu đi nữa mà không có duyên với mình, mình không thể cùng với Phật tâm tâm tương ấn, cũng không thể cảm ứng phóng quang, ví dụ La Sơn và Thạch Sương Khánh Gia, La Sơn lại trải đồ lễ bái ra, quỳ bái đảnh lễ. Nhiều năm sau đó, đạo tràng La Sơn trú trì, có một vị thượng tọa Vô Chẩn hỏi: “Chỉ như Nham Đầu nói, Động Sơn là Phật đẹp nhưng không có hào quang, không biết Động Sơn có gì khiếm khuyết, mà nói là không có hào quang?”

Thiền sư La Sơn gọi lên một tiếng: “Thượng tọa Vô Chẩn”, Vô Chẩn đáp dạ, La Sơn nói: “Một đức Phật sáng chói, chỉ là không có hào quang.”

Thiền sư La Sơn lấy đó chỉ thẳng thiền cơ: bản thân Thượng tọa Vô Chẩn ngươi chính là một đức Phật đẹp. Đáng tiếc, Thượng tọa Vô Chuẩn chưa thể lãnh ngộ, cho nên, không thể phóng quang động địa. Ông mù mờ hỏi: “Thưa Đại sư, vì sao Ngài lại gạt ngang lời nói của Vô Chẩn con?” Thiền sư La Sơn lợi dụng cơ hội cuối cùng để dẫn dắt ông ta: “Đâu là chỗ mà Thầy Trần ta (La Sơn họ Trần, cho nên thường tự xưng là Thầy Trần) gạt ngang lời nói của ngươi? Nói nhanh! Nói nhanh!”

Vô Chẩn không đối được, La Sơn đánh ông ta ba mươi gậy, đuổi ra khỏi tự viện.

Một năm nọ, La Sơn vân du đến Hòa Sơn. Sau khi cùng Cũ Trưởng Lão, người đồng hành với ngài ở lại mấy hôm, lại phải đi đến hành cước nơi xa khác. Thiền sư La Sơn đưa tiễn ông, vừa mới bước ra khỏi cửa, tự nhiên ngài nổi sóng gió, ném thiền trượng xuống trước mặt Cũ Trưởng Lão, cùng đối thiền với trưởng lão. Cũ trưởng lão im lặng không đối, La Sơn tự nói một mình: “Trâu đá chặn đường xưa, một ngựa sanh hai ngựa non.”

Sau khi Đại sư Nham Đầu viên tịch, Thiền sư La Sơn trở về quê hương Lãnh Trung. Lúc đó, đúng vào thời kỳ cuối của đời nhà Đường, quân phiệt cát cú khắp nơi, trở thành trạng thái bán độc lập. Thống Soái vùng đất Mân ngẫu nhiên một lần nghe được Thiền sư La Sơn giảng pháp thiền, sung sướng vô cùng, như tắm gió xuân, như uống cam lồ, lập tức mời ngài trú trì thiền viện La Sơn. Danh hiệu “La Sơn” của Ngài có nguồn gốc từ đó.

Ngày lên pháp đường đầu tiên ấy, ngài bước lên pháp tòa cao, vừa mới sửa lại y áo (lúc ngồi kiết già, phải dùng vạt y che lên chân), chưa giảng câu pháp nào, liền nói với đại chúng: “Tạm biệt.”

Tăng chúng nào ai đã từng thấy qua cảnh tượng như thế này? Họ vẫn đứng y tại pháp đường không chịu giải tán. Đứng đợi khá lâu, Thiền sư La Sơn thấy mọi người thật thà không chịu đi, bèn nói rằng: “Ai chưa thể lĩnh hội thì đến gần đây?”

Liền có một vị Tăng bước đến lễ bái, La Sơn thấy vậy, cao giọng hét: “Khổ quá! Thật khổ quá!”

Vị Tăng này vừa muốn mở lời thưa hỏi, La Sơn liền la mắng đuổi đi. Thiền, quí ở chỗ dùng tâm lĩnh ngộ, lời nói ngôn ngữ đều là lạc vào núi thứ hai.

Có vị Tăng hỏi: “Thế nào là một câu kỳ đặc?”

La Sơn hỏi lại: “Ngươi nói cái gì?”

Vị Tăng này dường như tham thiền có được sở đắc, nên hỏi: “Lúc tiếp xúc với cơ phong làm sao để rõ?”

Thiền sư La Sơn thuận tay đưa như ý lên - “tiếp xúc vớiơc phong làm sao để rõ?”

Thiền sư La Sơn lắc lắc đầu, thở ra nói: “Con bôn ba ngàn dặm, vội vàng đến gặp ngài dù thế nào đi nữa cũng xin Hòa thượng dẫn dắt.”

La Sơn Đạo Nhàn lại hỏi ông ta: “Ông lãnh hội rồi sao?” vị Tăng kia lắc đầu biểu thị không lãnh hội. La Sơn nói: “Ý thiền đã qua rồi.”

Thiền, hoàn toàn không phải là thần kỳ đặc biệt, nó tự nhiên như vậy, chính đó là diệu dụng của thiền. Vì thế, câu phản vấn của Thiền sư La Sơn, đưa như ý bên cạnh lên, đều là đang hiển bày thiền cơ.

Có một vị pháp sư rất tinh thông giáo lý đến tham vấn, Thiền sư La Sơn hỏi ông ta tên gì? Ông trả lời: “Minh Giáo”.

La Sơn chế giễu: “Ông đã là Minh Giáo (hiểu rõ giáo lý), còn phải cần giáo nghĩa sao? Pháp Sư cũng chẳng khách khí, biểu thị mình đã duyệt tạng (đọc thông “Đại Tạng Kinh một lần, thông thường phải cần thời gian ba năm) nhiều năm, đã hỏi tức phải đáp. Thế là La Sơn đưa nắm tay lên hỏi: “Trên hội Linh Sơn, đưa cái này ra làm gì?”

Pháp sư nói: “Quyền giáo.”

Gọi là quyền giáo là chỉ cho giáo pháp phương tiện của Phật Đà. Pháp Sư khéo léo lợi dụng sự đồng âm (La Sơn hỏi quyền là nắm tay, Pháp Sư dùng từ quyền chỉ cho phương tiện) để đáp lại sự vấn nạn của La Sơn, cho nên, ông dương dương tự đắc nhìn La Sơn. Thiền sư La Sơn cười ha hả rồi nói: “Nếu đưa ra nắm tay (quyền) gọi là quyền giáo, vậy thì, như thế này gọi là gì?

Vừa nói, Ngài liền duỗi chân ra, để lộ ra một chân to, hỏi: “Đây là giáo gì?

Pháp Sư không hiểu, La Sơn nói: “Chẳng phải gọi là “Cước giáo” sao?”

Có một vị Tăng đến từ biệt Thiền sư Tùng Triển ở Thiền Viện Bảo Phúc ở Đàm Châu. Thiền sư Bảo Phúc Tùng Triển hỏi ông ta đi đến đâu? Ông nói đi lễ bái Thiền sư La Sơn. Bảo Phúc là đệ tử của Tuyết Phong Nghĩa Tồn, mà Tuyết Phong là sư đệ của Nham Đầu, cho nên, Bảo Phúc và La Sơn thuộc một dòng phái. Thiền sư Bảo Phúc nói đùa: “Ngươi nhắn với La Sơn: Mùa thu này Bảo Phúc ta phải đến Phúc Châu triều kiến đại vương chuẩn bị bốn mươi câu hỏi hỏi Hòa thượng La Sơn, nếu như có một câu trả lời không đầy đủ, chớ trách lão Tăng này không thông báo trước.”

Vị Tăng này đem tất cả những câu nói này nói với Thiền sư La Sơn. La Sơn cười ha hả, nói: “Thầy Trần ta từ khi đến Thiền Viện La Sơn dưới cầu Hồng Đường đường Phúc Kiến đến nay chưa từng thấy có Mao Đầu Tinh xuất hiện. Ngươi nói với Bảo Phúc Tùng Triển rằng: Thầy Trần ta không có nhiều vấn đề như thế, chỉ có một cây kiếm bén, Kiếm vung xuống tất có khí thế cắt thân, cũng có con đường ngộ nhập.”

Vị Tăng này không quản gian khổ, lại chạy về Đàm Châu, truyền tin cho Bảo Phúc. Bảo Phúc Tùng Triển nói: “Lúc đó ta cũng chỉ nói đùa với ông ta vậy thôi.”

Đến mùa Thu triều kiến, La Sơn đặc biệt làm một tiệc trà mời Bảo Phúc. Bảo Phúc Tùng Triển không đến dự tiệc, nói với vị Tăng đi mời ngài rằng: “Trước đây ta từng chế giễu Sư huynh La Sơn, e rằng ông ta cho là thật rồi hỏi ta.”

Sau khi La Sơn biết được liền nói: “Ngươi đi nói với ông ta, hổ dữ cũng không ăn thịt kẻ đã hàng phục.”

Bảo Phúc liền đến thiền viện La Sơn, bá vai La Sơn cười lớn. Từ đó, hai người thường xướng hợp thiền đạo, mài dũa thiền phong, làm bạn thiền suốt đời.

Có một vị Tăng hỏi: “Thế nào là trên trăm đầu ngọn cỏ đều là ý của Tổ sư?”La Sơn trả lời: “Chọc hư mắt của ngươi.”

Lại hỏi: “Đạo là gì?”

La Sơn trả lời: “Dựa vách tường.”

Ra sức tìm kiếm ý của Tổ sư, ngược lại sẽ bị đâm mù mắt, dựa vào tường vách tất nhiên có con đường. Người ta hỏi là con đường giải thoát xuất thế, La Sơn đáp lại lại dùng con đường thế tục - con đường bình thường của thế tục, tức là con đường Thiền xuất thế. Lục Tổ Huệ Năng dạy: “Phật pháp ở thế gian không thể rời thế gian mà giác ngộ. Rời thế gian mà tìm cầu bồ đề (giác ngộ) cũng như tìm lông rùa sừng thỏ.”

Lại có thiền Tăng hỏi: “Trước là vực sâu vạn trượng, sau là hổ lang sư tử, chính ngay lúc đó phải làm sao?”

La Sơn nói: “Tự tại.”

Trước là vực sâu vạn trượng, sau là hổ lang chặn đường, há chẳng phải là chỉ có một con đường chết! Thế nhưng, đối với thiền giả, tình này cảnh này lại chính là con đường sống tốt nhất để giác ngộ thiền: Một phen sắp chết mói có thể sống tốt; vực sâu buông tay, cuối cùng lại tỉnh!”

Thiền Tăng lại hỏi: “Ba cõi ai là chủ?”

La Sơn hỏi ngược lại: “Ông vẫn biết ăn cơm chứ?”

Ngươi đã biết ăn cơm, tức có thể làm chủ trong ba cõi. Bởi vì vạn pháp đều do tâm, tâm là chủ của tất cả. Tâm ở đâu? Tâm chính ngay lúc ăn cơm mặc áo. Niệm niệm đều không rời hiện tại đang là, thời thời khắc khắc đều có thể làm chủ.

Thiền sư La Sơn Đạo Nhàn sắp viên tịch, triệu tập đồ chúng đến pháp đường. Ngài im lặng rất lâu, sau đó đưa tay trái ra trước đại chúng. Vị Tăng chủ sự ngơ ngẩn lúng túng, không hiểu ý của sư phụ, bèn bảo Tăng chúng phía bên trái lùi xuống. Thiền sư La Sơn lại duỗi tay phải ra, lại bảo Thiền Tăng phía phải lùi xuống. Thiền sư La Sơn Đạo Nhàn nói với mọi người: “Muốn báo ơn Phật, phương pháp tốt nhất chính là hoằng dương Phật pháp. Về đi, về đi thôi! Tạm biệt!”

Nói xong, mỉm miệng cười, nhẹ nhàng viên tịch.

Thiền Cơ Liên Tiếp: Thiền Giả Xuân Thu

Núi cao, khe sâu, mỏm đá to, miếu nhỏ. Trời chiều, đồng hoang, cây khô, thiền giả. Thiền giả ẩn cư tại một ngôi miếu nhỏ trong rừng sâu hoang vắng, không có người bố thí không có hương hỏa, tự cày cấy mấy thuở đất khô người ta bỏ hoang trong thung lũng. Ồ, thiền giả còn có hai người bạn, một thiếu niên, một con chó già. Thiếu niên, là một đứa bé lang thang, năm trước lúc đến thị trấn chọn mua nông cụ, ông đã dẫn về; con chó đương nhiên là con chó lang thang vì già cả vô dụng, bị chủ nhân ruồng bỏ. Vốn dĩ, gần chùa nhỏ vẫn có một số cư dân. Những năm gần đây, theo đà phát triển của kinh tế, dân trên núi lần lượt chuyển đi vì giao thông bất tiện, thông tin bế tắc, cuộc sống gian nan. Đúng vậy, tín hiệu truyền hình bị các đỉnh núi cao nuốt hết, suối nước cũng bị hạn hán nhiều năm liên tục tàn phá cho khô khan, nước sinh hoạt phải đến khe núi xa mấy dặm để gánh, làm sao tiếp tục sống được? Như thế này, chẳng phải ngay cả một hộ gia đình cuối cùng ở đối diện với ngôi miếu nhỏ cũng phải dọn đi sao.

Đúng vào mùa xuân năm nọ, xung quanh miếu nhỏ là một vùng bừa bãi, còn là một vùng ảm đạm thê lương - Thiến niên ngồi trên cái lèn đất bằng đá trước cửa chùa, hai tay chống cằm, nhìn ra bức vách bằng phẳng đứt đoạn còn sót lại trước mắt, trên tấm lưng gầy nhỏ yếu ớt kia mang cả một mối thương cảm không thể nói nên lời, ngay cả con chó già đang nằm dưới chân thiếu niên cũng lộ rõ vẻ chán chường uể oải, dáng vẻ nửa sống nửa chết.

Thiền giả nói, tốt thôi, không có nhà cửa ngăn che, chúng ta có thể nhìn thấy cái khe núi đối diện, lúc trời mưa, có thể nghe được tiếng nước chảy dưới khe. Thiếu niên vẫn u sầu không nguôi, mặt mày đau buồn nói: “Nhưng mà, đống hoang tàn trước mắt…”

Đúng vậy, cách ngăn núi sông rác rưởi chán chường và thê lương là phong cảnh rộng rãi.

Thiền giả nói, đây không phải là hoang tàn mà là đất trống.

Thế là, thiền giả ra tay, sửa sang lại miếng đất hoang cho bằng phẳng, sau đó lên núi hái một ít hạt cỏ hoang, vãi hạt cỏ lên, trước mắt bây giờ không còn là một vùng gạch ngói hoang tàn mà là một đám cỏ xanh tươi.

Thiếu niên hiểu rõ tâm tư của thiền giả, nên nhanh chóng cùng ông gieo rắc phấn chấn và hân hoan.

Một cơn gió núi thổi đến, làm tung bay những hạt cỏ, đem nó đến những nơi xa xăm. Thiếu niên kinh ngạc: “A! nguy rồi, hạt giống bị gió cuốn đi hết rồi!”

Thiền giả nói, bị gió cuốn đi, nhất định là hạt lép, có để lại cũng không thể nảy mầm được.

Vãi hạt giống xong, họ lại trở về trước cổng chùa, thưởng thức kiệt tác mình vừa mới hoàn thành. Có lẽ sợ nó buồn tẻ, một bầy chim ríu rít bay đến, sà xuống đám đất họ vừa mới gieo trồng, vui vẻ nhảy nhót, cào bới rồi ăn.

Thiếu niên thúc con chó đi xua đuổi lũ chim, con chó lại biếng nhác không nhúc nhích, cậu ta lo lắng nói: “Bầy chim ăn hết hạt giống rồi! Làm sao đây? Chúng ta làm một người nộm đi!”

Thiền giả cười: “Chim nhất định sẽ đào bới ăn những hạt lớn, mà những hạt lớn đó, phần lớn đều là những loại tạp chủng đã biến dị bị trộn lẫn vào.”

Đêm đến, một trận mưa lớn đến bất ngờ, thiếu niên đập vào cửa thiền phòng. Thiền giả đang ngồi thiền, đập mạnh đến nỗi có tiếng vọng lại từ núi đá: “Mưa lớn mưa lớn qúa, có thể sẽ cuốn trôi những hạt giống chúng ta vừa gieo!”

Thiền giả ngồi bất động trên bồ đoàn, chỉ nhẹ nhàng nói: “Những hạt giữ lại được, luôn sẽ là phần lớn, hơn nữa, cứ coi như hạt cỏ bị nước cuốn đi, nó cũng sẽ đến đâu đó, mọc lên và xanh tươi ở đó.”

Mấy ngày sau, trước ngôi chùa nhỏ của họ một vùng xanh mơn mởn, những nơi nước chảy qua, cũng mọc lên những đường cỏ xanh tươi.

Lúc gió thu thổi đến, núi đồi chuyển sang màu vàng, đám cỏ trước ngôi chù nhỏ cũng trở thành màu vàng. Thiếu niên cầm chổi, ki hốt rác quét dọn sạch sẽ con đường nhỏ trong chùa - trong thời gian thiền giả ngồi thiền xong, thường đi kinh hành trong sân, lâu ngày, trở thành một con đường thiền. Thiếu niên tính tình hoạt bát nhưng cẩu thả, hấp tấp, kéo chổi một đường như ngựa chạy dạo một vòng trên con đường nhỏ, là coi như đã quét xong.

Thiền giả nói: “Đây không phải là ý nghĩa đích thực của quét dọn, con cảm thấy sạch sẽ rồi sao?”

Thiếu niên không lên tiếng, mà cầm chổi đi quét lại. Lần này, cậu ta quét dọn sạch sẽ tất cả những bụi đất, lá cây trên con đường nhỏ. Vì con đường nhỏ là con đường đất đỏ, nếu không chắc chắn có thể soi bóng lên được.

Thế mà, cậu trở về thiền phòng, thiền giả lại nói: “Đây chẳng phải là ý nghĩa chân thật của việc quét dọn.”

Thiếu niên không hiểu, ngoái đầu nhìn con đường nhỏ trong sân. Cậu ta nhìn thấy, chẳng biết tự bao giờ, con chó đã đi trên con đường nhỏ, ngửi đi ngửi lại, cũng chẳng biết là nó đang làm gì? Nó hiếu kỳ chạy đến, hóa ra trên con đường nhỏ sạch sẽ lộ rõ hành tung của các con trùng nhỏ đang bò qua bò lại. Ái chà, chỗ này không phải là nơi cho chúng mày dạo chơi, lúc Thiền sư đi tản bộ kinh hành, sẽ giẫm lên chúng mày đấy! Thiếu niên cẩn thận lấy cành cây gắp chúng lên, đem đến đám cỏ rậm xa xa.

Lần này, chắc có thể ổn rồi? Thế nhưng, thiền giả vẫn nói như cũ: “Đây vẫn không phải là ý nghĩa chân thật của việc quét dọn đâu.”

Thiếu niên rất nghi ngờ: “Vậy thì, ý nghĩa chân thật của việc quét dọn là gì?”

“Mùa thu ấy à, đương nhiên nên quét dọn ý thu.”

Nếu con đường nhỏ được dát bằng pha lê, bây giờ lại sạch sẽ không chút bụi dơ, chắc chắn sẽ soi bóng của trời cao mây nhẹ, lá vàng mùa thu. Nhưng, con đường đất đỏ chẳng thể chiếu sáng, chẳng thể phản quang, làm sao có thể có ý thu?

Thiền giả không nói, đứng dậy đi đến giữa sân, thiếu niên đương nhiên là đi theo sau lưng thiền giả - hiếu kỳ, không phục, lại thêm mù mờ, lo sợ. Thiền giả đi đến dưới một gốc cây, ôm thân cây lắc một hồi.

Cành cây lay động, làm kinh động vô số những con bươm bướm đang đậu trên cành cây - lúc những lá cây nào là vàng rực nào là hồng nhạt từ trên không trung tự do bay xuống, tựa như những cánh bướm sặc sỡ nhảy múa nhẹ nhàng. Những chiếc lá bay, lượn vòng, cuối cùng nhẹ nhàng chạm xuống nền đất. Thế là, màu sắc rực rỡ tràn đầy trên con đường nhỏ - lá rơi tràn ngập, vàng đỏ xen lẫn - một vùng tràn đầy sắc thu.

Ý KIẾN BẠN ĐỌC


NI TRƯỞNG HUỲNH LIÊN
  • Thích Nữ Huỳnh Liên
  • Thích Nữ Huỳnh Liên
  • Thích Nữ Huỳnh Liên

 

Nguyện xin hiến trọn đời mình

Cho nguồn Đạo pháp cho tình Quê hương

 

THẬP ĐẠI ĐỆ TỬ
  • Thích Nữ Bạch Liên
  • Thích Nữ Thanh Liên
  • Thích Nữ Kim Liên
  • Thích Nữ Ngân Liên
  • Thích Nữ Chơn Liên
  • Thích Nữ Quảng Liên
  • Thích Nữ Quảng Liên
  • Thích Nữ Tạng Liên
  • Thích Nữ Trí Liên
  • Thích Nữ Đức Liên
  • Thích Nữ Thiện Liên
THÔNG BÁO

Thông báo Khóa tu Truyền thống Ni giới Khất sĩ - Lần thứ 35

Nhằm giúp cho Ni chúng hiểu rõ phương châm “Nối truyền Thích Ca Chánh Pháp”, thực hiện lời dạy của Đức Tổ Sư là “nên tập sống chung tu học”, ứng dụng pháp môn tu tập của Tổ Thầy, đưa tinh thần thiền tập vào nếp sinh hoạt của toàn Ni giới Hệ phái, hàng Giáo phẩm Lãnh đạo Ni giới Hệ phái Khất sĩ Việt Nam đã tổ chức 34 Khoá Tu truyền thống cho Ni giới Hệ phái. Tiếp nối sự thành tựu của 34 Khoá Tu, Khoá Tu lần thứ 35 sẽ được tổ chức tại Tịnh xá Ngọc Kỳ (Quảng Nam).

Thông báo Khóa tu Truyền thống Ni giới Khất sĩ - Lần thứ 34

Khoá Tu lần thứ 34 sẽ được tổ chức với tại: Tịnh xá Viên Quang, Tổ 33, TT. Liên Nghĩa, Huyện Đức Trọng, Tỉnh Lâm Đồng Thời gian tu: Một tuần, từ ngày 4/12/2019 – 10/12/2019 (nhằm ngày 9/11 – 15/11/ Kỷ Hợi).

Thông báo mời cộng tác viết bài ĐUỐC SEN mùa VU LAN 2019

Đuốc Sen – Đặc san của Hệ phái Khất sĩ, là nơi nói lên quan điểm của người con Phật về các vấn đề văn hóa, giáo dục, hoằng pháp, tâm linh, tu tập… Ngoài ra, đây là kênh của người con Khất sĩ thể hiện nhận thức về nội hàm bộ Chơn Lý của Tổ sư Minh Đăng Quang.

VIDEO HÔM NAY

Lễ TangNi trưởng Ngoạt Liên - Trụ trì Tổ đình Tịnh xá Ngọc Phương -

Pháp âm MP3

  • 0 - Lời Mở Đầu
  • 01 - Võ Trụ Quan
  • 02 - Ngũ Uẩn
  • 03 - Lục Căn
  • 04 - Thập Nhị Nhơn Duyên

LỊCH VIỆT NAM

THỐNG KÊ