Trang chủ > Đức Tổ Sư > Bài Viết

Minh Đăng Quang – Ngọn đèn Chơn Lý

Tác giả: Hòa Thượng Giác Ngộ.  
Xem: 14224 . Đăng: 18/03/2015In ấn

MINH ĐĂNG QUANG – NGỌN ĐÈN CHƠN LÝ

 

Hoà thượng Thích Giác Ngộ - TX Ngọc Thiền

 

Tổ sư Minh Đăng Quang,

Thắp lên ngọn đèn Chơn Lý.

Toả sáng sáu mươi chín phương,

Mỗi phương một đặc nét huyền diệu.

 

Con người lập nên sự nghiệp,

Bằng ý chí, trí tuệ của mình.

Tự mình thắp lên ngọn đèn Chơn Lý,

Soi đường, hướng dẫn mọi người cùng đi.

 

Không hạn định tuổi tác, già trẻ,

Không phân biệt sang hèn giai cấp.

Không phân biệt màu da sắc tộc,

Ai tu thì thành, ai hành thì đắc.

Nguyễn Thành Đạt thế danh người,

Mới mười lăm tuổi đã rời quê hương.

Hồng trần tâm chẳng vấn vương,

Ly gia cắt ái tìm phương du hành.

Nam Vang đất khách không rành,

Tầm sư học đạo tâm thành từ đây.

 

Năm năm tinh tấn đêm ngày,

Ra công tu tập hiển bày lý chân.

Thấy rõ Giáo pháp thậm thâm,

Thấy đường Giải thoát chân tâm diệu huyền.

Từ đây liễu ngộ cơ Thiền,

Chư pháp như huyễn theo duyên vô thường.

Sinh sinh Diệt diệt không lường,

Tánh không đã tỏ tầm phương cứu đời.

Khai nguồn đạo pháp dòng khơi,

Con đường Giác ngộ sáng ngời Minh Quang.

Một y một bát vai mang,

Tứ y pháp bảo thênh thang phương trời.

Bát chánh giáo pháp cao vời,

Nương thuyền Bát Nhã độ người lầm mê.

Gieo nhân hạt giống Bồ Đề,

Chuyển mê khai ngộ trở về chơn tâm.

Người trí phản tỉnh suy tầm,

Ra công thiền Định Huệ mầm nở hoa.

Bát Nhã Ba la mật đa,

Thường lạc ngã tịnh hiện ra nơi lòng.

Thuyền Bát Nhã vượt hư không,

Cứu người thoát khổ vào trong cửa thiền.

Hai mươi hai tuổi vươn lên,

Một Y một Bát lập nên đạo tràng.

Viết lên giáo pháp muôn ngàn,

Chơn Lý toả sáng Y vàng tung bay.

Đạo giải thoát hiện ra ngay,

Cho nhân loại thấy con đường thoát ly.

Đường này mới thật huyền vi,

Tâm không vướng bận việc gì phải lo.

Nối truyền chánh pháp Thích Ca,

Đạo Phật Khất Sĩ hiện ra cõi trần.

Mọi người nhìn thấy bâng khuâng,

Với chàng trai trẻ lập thân tu hành.

Mặc Y bá nạp một manh,

Không tiền không gạo du hành độ sinh.

Bước đầu chỉ có một mình,

Tứ Y hành đạo an bình bước đi.

Bát chánh Ngài vẫn hành trì,

Vượt qua gian khổ thoát ly thế trần.

Tuỳ duyên thuyết pháp độ nhân,

Chỉ rõ lý đạo người cần tĩnh tâm.

Dứt trừ vọng tưởng mê lầm,

Nhiều người lìa bỏ thế trần xuất gia.

Một người rồi đến hai ba,

Đến năm đến bảy thành ra một đoàn.

Mọi người nhìn thấy hân hoan,

Ban hành giáo pháp tứ phương được nhờ.

Xuất gia bao kẻ mong chờ,

Đúng người đúng chỗ thời cơ trao truyền.

Buổi sáng khất thực hoá duyên,

Trưa về thọ bát an nhiên kinh hành.

Chiều lại thuyết pháp độ sanh,

Đêm về nhập định đạo thành lý thông.

Chơn Lý vũ trụ mênh mông,

Tròn vo vô cực huyền không nhiệm mầu.

Sắc không không sắc từ đâu,

Duyên sinh như huyễn pháp mầu trùng quang.

Thế giới biến hoá muôn ngàn,

Thành, trụ, hoại, diệt chuyển hoàn sắc không.

Từ sắc chuyển hoá thành không,

Không hoàn về sắc, ngoài trong chẳng cùng.

Ngũ uẩn duyên khởi trùng trùng,

Cái sinh cái diệt vô cùng biến thiên.

Sắc, thọ, tưởng, hành, thức nguyên,

Nhân sinh vũ trụ viên thông không dời.

Đất, nước, lửa, gió, khí hơi,

Bốn đại hợp lại muôn loài phát sinh.

Từ Sắc ấm Thọ, Tưởng tình,

Hành, Thức biến hiện tinh anh vô cùng.

Thân người năm uẩn hợp chung,

Sáu trần biến hiện duyên tùng sáu căn.

Căn Trần hợp, Thức lăng xăng,

Sáu điều ái dục khó ngăn nghiệp trần.

Mắt, Tai, Mũi, Lưỡi, Ý, Thân,

Vị, Hương, Xúc, Pháp thêm phần Sắc, Thinh.

Mười tám giới hiện phân minh,

Hoá chung một khối Vô minh hiện hành.

Vô minh có mặt Hành phát sanh,

Thức, Danh sắc, Lục nhập cùng tranh.

Xúc, Thọ, Ái, Thủ, Hữu, Sanh,

Lão tử cũng đến làm anh sau cùng.

Mười hai có mặt ở chung,

Duyên sanh duyên diệt trung thành cùng nhau.

Nhân tập, Quả khổ đớn đau,

Có Ái có khổ trước sau hiện hành.

Diệt ái hạnh phúc đành rành,

Bồ-đề Thánh quả đồng thành lý chơn.

Chánh Đạo tám cảnh rõ hơn,

Thấy biết suy xét rõ cơn khổ sầu.

Nói chánh làm chánh sống lâu,

Tinh tấn tam nghiệp nhiếp thâu Đạo hành.

Chánh niệm, Chánh định tâm thành,

Tròn đầy quả phúc tám anh một nhà.

Niết Bàn đạo quả đâu xa,

Con đường giác ngộ hiện ra rõ ràng.

Giải thoát tâm được bình an,

Như như chánh định đạo càng viên thông.

Tâm không vạn sự đều không,

Tâm chơn vạn pháp thảy đồng quy chơn.

Việc đời đừng tính thua hơn,

Có không, còn mất, vọng chơn thế nào.

Chẳng qua là pháp đổi trao,

Sanh sanh diệt diệt cái nào còn đâu.

Hữu hình hữu hoại từ lâu,

Duyên sinh như huyễn chậm mau có gì.

Những là các pháp hữu vi,

Vốn như mộng ảo khác chi bóng hình.

Con đường sinh tử tử sinh,

Do duyên nghiệp khởi thân hình khác nhau.

Dù nam hay nữ ra sao,

Tuỳ theo phúc tội trước sau đổi hình.

Nghèo giàu cũng tại tâm sanh,

Được vui hay khổ do mình tạo ra.

Mang thân nam nữ do ta,

Nghiệp duyên kiếp trước chuyển qua kiếp này.

Nhân quả tội phước đổi thay,

Từ đời vô thỉ tạo gây giống nòi.

Giống đực, giống cái từ đây,

Nay tu chuyển nghiệp thân này còn đâu.

Thân do tâm vọng mong cầu,

Khi tâm đã diệt vọng đâu còn gì.

Sắc không không sắc đó chi,

Chịu ưa, Tưởng nhớ, Hành vi, Thức tình.

Thảy đều một thứ như in,

Uẩn từ không đến, không sanh uẩn về.

Nào là các pháp chấp nê,

Vốn không có tướng nào hề diệt sanh.

Chẳng nhơ chẳng sạch khó rành,

Chẳng thêm chẳng bớt thôi thành hư không.

Vậy nên cái sắc bông lông,

Thọ, Tưởng, Hành, Thức cũng đồng thế ni.

Mắt, Tai, Mũi, Lưỡi có chi,

Tính luôn Thân, Ý cũng y một chiều.

Sắc, Thinh, Hương, Vị mỹ kiều,

Kể luôn Xúc, Pháp cũng đều không ngơ.

Sự nhìn của mắt chết trơ,

Sự nghe, sự ngửi lặng lờ giác quan.

Lưỡi này sự nếm khô khan,

Thân này xúc động xá màng chi chi.

Ý kia đã dứt nghĩ suy,

Bao nhiêu cái thức chung quy chẳng còn.

Vô minh đâu có sinh tồn,

Vô minh cũng chẳng hao mòn mất đi.

Cái già cái chết có chi,

Pháp nào tận diệt ai bi chết già.

Bốn đề thanh diệu bao la,

Khổ, Tập, Diệt, Đạo cũng xa mấy vòng.

Đến đây cái trí không không,

Có chi là đắc mà trông cho thành.

Bởi không có đắc riêng mình,

Thế nên Bồ-tát tâm tình không ngăn.

Nương theo trí tuệ vô ngằn,

Không còn sợ hãi băn khoăn cảnh đời.

Đảo điên mộng tưởng xa vời,

Không còn ưa thích nghỉ ngơi Niết Bàn.

Ba đời chư Phật khắp tàng,

Nương thuyền trí huệ mà sang bến bờ.

Quả linh hiển đắc kịp giờ,

Chánh đẳng chánh giác tôn thờ không trên.

Cho hay trí huệ tảng nền,

Ai mà thấu nhập trở nên phép thần.

Oai to, lực rộng sáng ngần,

Phép nào cao cả dám cân phép này.

Năng trừ các thứ nạn tai,

Rõ ràng chơn thật chẳng sai ngoa lời.

Bến bờ trí huệ rộng khơi,

Buông ra muôn trượng, gom thời một câu.

Độ đi, độ khắp đâu đâu,

Độ cho giác ngộ, chóng mau viên thành.

 

Vật chi nếu có tướng hình,

Thảy đều hư mộng, vọng tình bông lông.

Bằng xem tướng có là không,

Nhận ra Đức Phật khắp trong cảnh tình.

 

Nếu ai chấp có biết mình,

Biết người, cùng biết chúng sanh kia là.

Lại thêm mạng số biết tà,

Phải đâu Bồ Tát vượt qua lưới mành.

 

Nếu xem Phật ở tướng xinh,

Lại nghe Phật ở âm thinh diệu dàng.

Thì ra kẻ ấy lạc đàng,

Như Lai chơn tánh có tàng chi chi.

 

Những là các pháp hữu vi,

Giống như mộng ảo, khác gì huyễn thôi.

Tựa hồ bọt nước dòng khơi,

Mảnh hình ảnh giả, chút hơi sương tàn.

Thoáng qua, chớp nháng lẹ làng,

Phải nên soi sáng hiệp tan đó là!

Cái tâm đã biết vượt qua,

Vốn thành quá khứ chạy xa lạc loài.

Cái tâm vừa biết đương nay,

Thì tên hiện tại nào ai thấy nào.

Cái tâm chưa biết về sau,

Vị lai chẳng có ước ao chi mà.

 

Thân thọ sanh từ nơi không tướng,

Như giấc mơ, do tượng hình ra.

Người mơ, tâm thức đâu mà,

Trụ đâu tội phước đều là thành không.

 

Pháp lành khởi vốn xưa là huyễn,

Nghiệp dữ gây cũng huyễn mà ra.

Mình bọt đậu, gió lồng qua,

Không căn, không thật, pháp là huyễn thôi.

 

Bốn vật lớn mượn làm thân đó,

Tâm không sanh, nhơn cảnh mà sanh.

Cảnh không, tâm cũng không thành,

Đôi đàng tội phước như hình huyễn thôi.

 

Thân không thật thấy là thân Phật,

Tâm bông lông biết Phật bông lông.

Thân tâm tánh ấy vốn không,

Người ta với Phật cũng đồng như nhau.

 

Thân chẳng thấy, biết là thân Phật,

Nếu biết rồi, thì Phật là không.

Người khôn biết tội tánh không,

Thản nhiên chẳng sợ trong vòng tử sanh.

 

Tánh chúng sanh thảy thanh tịnh hết,

Do không sanh, không diệt mà ra.

Thân tâm là huyễn thôi mà,

Huyễn thì tội phước hoá là thành không.

 

Pháp là pháp, vốn xưa không pháp,

Không pháp mà cũng pháp đó đây…

Soi ra không pháp buổi nay,

Pháp nào pháp nấy nào hay pháp nào?

 

Đến đây giáo pháp truyền trao,

Môn đồ đệ tử, người nào đủ duyên.

Giác Chánh Thượng toạ được truyền,

Lãnh đạo giáo pháp cần chuyên du hành.

 

Trưởng lão Giác Tánh làm anh,

Đạo hạnh nghiêm túc đành rành chứng minh.

Giác Như tri sự công bình,

Bổ nhiệm trụ xứ phân minh rõ ràng.

Chư Tăng hai chúng nghiêm trang,

Trụ xứ, hành xứ theo đoàn du Tăng.

Mười năm hành đạo khó khăn,

Trong thời chinh chiến chúng Tăng tu hành.

Lòng người hiểm ác khó rành,

Dân tộc phải bị chiến tranh khổ sầu.

Tháng hai mồng một đớn đau,

Tổ sư lâm nạn, cùng nhau đi tìm.

Tám sư bị nhốt xà-lim,

Bị đánh, bị đập ngày đêm cực hình.

Tổ sư ngày ấy biệt tin,

Bốn chúng đệ tử niềm tin vững vàng.

Giáo pháp Ngài dạy rõ ràng,

Quyết tâm hành đạo ngày càng vươn lên.

Sáu mươi năm chí vững bền,

Ngọn đèn Chơn Lý vươn lên sáng ngời.

Tịnh xá hai chục ra đời,

Đến nay tính lại hiện thời năm trăm.

Tăng Ni đệ tử chín lăm,

Hai miền đất nước một trăm ba ngàn.

 

Sáu mươi năm thành đạt rõ ràng,

Bốn phương tám hướng y vàng lượn bay.

Từ ngày đất nước đổi thay,

Giáo pháp có mặt hiện ngay Hoa Kỳ.

Úc Đại Lợi có Tăng Ni,

Châu Âu, châu Mỹ Phật kỳ vẫn bay.

Pháp viện Minh Đăng Quang hiện nay,

Ngọn đèn Chơn Lý ngày càng sáng lên.

Y Bát Khất Sĩ tảng nền,

Nối truyền Chánh pháp làm nên Đạo vàng.

 

TP. Đà Lạt, Xuân Giáp Ngọ 1954 – 2014

Hòa thượng Thích Giác Ngộ Cẩn bút

BÀI LIÊN QUAN

Tưởng niệm  ( Ni trưởng Thẩm Liên , 10364 xem)

Tưởng niệm Tổ Sư  ( Ni trưởng Hiếu Liên , 5432 xem)

Những bước chân du hóa  ( Huỳnh Như Phương , 11076 xem)

Lời cảm tưởng  ( Phật tử Tịnh xá Ngọc Long , 11168 xem)

Tưởng Niệm Đức Tổ Sư  ( Ngọc Châu , 8572 xem)

Tư tưởng Phật giáo Nguyên thủy trong bộ Chơn Lý của Tổ sư Minh Đăng Quang  ( Hòa thượng. Giác Giới giảng, Ngọc Trang phiên tả , 14932 xem)

Ánh Minh Quang  ( Bảo Minh Trang , 11706 xem)

Xem sách nhớ thầy  ( Ni trưởng Thành Liên , 7592 xem)

Tưởng Niệm Đức Tổ Sư Minh Đăng Quang  ( Ni trưởng Mỹ Liên , 11332 xem)

Tưởng niệm công ân  ( Ngọc Hân , 5304 xem)

Ý KIẾN BẠN ĐỌC


NI TRƯỞNG HUỲNH LIÊN
  • Thích Nữ Huỳnh Liên
  • Thích Nữ Huỳnh Liên
  • Thích Nữ Huỳnh Liên

 

Nguyện xin hiến trọn đời mình

Cho nguồn Đạo pháp cho tình Quê hương

 

THẬP ĐẠI ĐỆ TỬ
  • Thích Nữ Bạch Liên
  • Thích Nữ Thanh Liên
  • Thích Nữ Kim Liên
  • Thích Nữ Ngân Liên
  • Thích Nữ Chơn Liên
  • Thích Nữ Quảng Liên
  • Thích Nữ Quảng Liên
  • Thích Nữ Tạng Liên
  • Thích Nữ Trí Liên
  • Thích Nữ Đức Liên
  • Thích Nữ Thiện Liên
THÔNG BÁO

Thông báo Khóa tu Truyền thống lần thứ 43 do Ni giới Hệ phái Khất sĩ tổ chức tại Tịnh xá Ngọc Trường (tỉnh Vĩnh Long)

Thông báo Khóa tu Truyền thống lần thứ 43 do Ni giới Hệ phái Khất sĩ tổ chức tại Tịnh xá Ngọc Trường (tỉnh Vĩnh Long)

Thông báo Khóa tu Truyền thống lần thứ 42 do Ni giới Hệ phái Khất sĩ tổ chức tại Tịnh xá Ngọc Khánh (Long Khánh, tỉnh Đồng Nai)

Thông báo Khóa tu Truyền thống lần thứ 42 do Ni giới Hệ phái Khất sĩ tổ chức tại Tịnh xá Ngọc Khánh (Long Khánh, tỉnh Đồng Nai)

Thông báo Khóa Bồi dưỡng đạo hạnh lần thứ 9 do Ni giới Hệ phái Khất sĩ tổ chức

Tiếp theo thời khóa tu học trong 3 tháng An cư là chương trình 10 ngày bồi dưỡng đạo hạnh cho chư Ni trực thuộc NGHPKS, bắt đầu từ mùng 1 tháng 7 đến ngày mùng 10 tháng 7 năm Ất Tỵ (PL.2569 – DL.2025) tức ngày 23.8.2025 – 01.9.2025.

Thông báo Lớp Giáo lý trực tuyến

Thời gian tụng kinh, thuyết giảng trực tuyến như sau: Tụng kinh: Hàng ngày từ 6g30 – 7g15 tối là thời khóa tụng kinh, các ngày sám hối trì tụng Hồng Danh Bửu Sám. Thuyết giảng: 7g30 – 8g30 tối hàng ngày

VIDEO HÔM NAY

Trực tiếp: Phiên Bế mạc Hội thảo Khoa học Ni trưởng Huỳnh Liên tại Pháp viện Minh Đăng Quang - Ban Truyền hình Trực tuyến PSO

Pháp âm MP3

  • 0 - Lời Mở Đầu
  • 01 - Võ Trụ Quan
  • 02 - Ngũ Uẩn
  • 03 - Lục Căn
  • 04 - Thập Nhị Nhơn Duyên

LỊCH VIỆT NAM

THỐNG KÊ