THAM THIỀN YẾU CHỈ
Hòa Thượng Hư Vân
Hòa Thượng Thích Thanh Từ Việt dịch
Chư
vị Thượng tọa! Đêm nay
là ba mươi tháng Chạp
rồi, đại chúng đều nhận
đã một năm qua, Thường
trụ không có món gì ngon
cúng dường, xin thỉnh
chư vị uống một chung
trà. Chiếu theo sách
lịch một năm có bốn mùa
Xuân, Hạ, Thu, Đông;
mười hai tháng và hai
mươi bốn tiết. Người đời
hầu hết đều căn cứ theo
thời tiết mà làm việc.
Như nhà nông thì mùa
xuân cày, mùa hạ bừa,
mùa thu gieo, mùa đông
gặt. Thợ thầy thì khởi
công đình công. Buôn bán
thì khai trương kiết
trướng. Trường học thì
tựu trường bãi trường.
Chúng ta người xuất gia
thì kiết chế giải chế,
thỉnh chức thối chức.
Không một nghề nào mà
chẳng căn cứ thời tiết
làm việc. Một số người
cho năm qua là rất quan
trọng cần phải thu nhặt
những việc đã làm tổng
kết lại, đồng thời cần
phải nghỉ mấy ngày.
x
Chúng ta có duyên lành
hãnh diện ngày nay đồng
ở tại Vân Môn bình yên
qua một năm. Đó là nhờ
Phật Tổ Bồ-tát gia hộ và
Long Thiên phù trì, cũng
do chúng ta nhiều kiếp
tài bồi công đức mới cảm
được quả tốt này. Nhưng,
chúng ta được bình yên
qua năm không thể quên
được những người đang
sống trong thống khổ.
Chúng ta không thể thích
thú vui cười, cần phải
tỉnh xét ăn năn sám hối,
tinh tấn tu hành tự lợi
lợi tha, khuếch trương
phước tuệ. Những vị già,
cái chết đến trong chớp
mắt cần phải tinh tấn
dõng mãnh tu hành. Những
người trẻ, cũng không
nên lửng lơ qua ngày,
phải biết con đường
huỳnh tuyền không lựa
già hay trẻ, mồ hoang
biết bao người trẻ tuổi.
Tóm lại, tất cả đều sớm
nỗ lực cầu thoát khỏi
vòng sanh tử mới là
thượng kế.
x
Chúng ta lâu nay mỗi
ngày thường uống trà,
tại sao hôm nay gọi
“uống “Phổ trà”? Ấy là
do lòng nhân từ của tiền
bối mượn uống trà để
kỉnh tỉnh môn đồ. Xưa
Triệu Châu Lão nhân đạo
đức cao siêu, học giả
mười phương đến tham học
rất đông. Một hôm, có
hai vị tăng mới đến,
Triệu Châu chỉ một vị
hỏi: “Thượng tọa từng
đến đây chưa?”. Vị tăng
thưa: “Chưa từng đến”.
Triệu Châu bảo: “Uống
trà đi!”. Lại hỏi vị
tăng khác: “Từng đến đây
chưa?”. Vị tăng ấy thưa:
“Đã từng đến đây”. Triệu
Châu bảo: “Uống trà đi!”.
Viện chủ bạch: “Người
chưa từng đến dạy uống
trà còn có thể được,
người đã từng đến vì sao
cũng dạy uống trà đi?”.
Triệu Châu gọi “Viện chủ!”.
Viện chủ đáp: “Dạ!”.
Triệu Châu bảo: “Uống
trà đi!”. Như thế, cả ba
người đều được lợi ích.
Sau này truyền khắp
thiên hạ “Trà Triệu Châu”.
Lại như Tổ Vân Môn ở đây,
có một học giả đến yết
kiến, Ngài bèn cầm cái
bánh đưa lên, học giả
liền lãnh hội. Sở dĩ
thiên hạ lưu truyền
“Bánh Vân Môn”, “Trà
Triệu Châu”. Hiện giờ
chư vị uống trà, ăn bánh
đã ngộ chưa? Nếu như
chưa ngộ, phải dùng cách
hỏi: “Uống trà là gì?”,
“Ăn bánh là gì?”. Đại để
người xưa mỗi niệm hợp
đạo, mỗi bước đều vô
sanh, nên trải qua một
câu kỉnh tỉnh liền được
ngộ đạo. Người nay phạm
hạnh chưa trong sạch
thường ở trong động, mỗi
niệm sanh diệt che lấp
sâu dày, làm sao chỉ dạy
pháp, cũng không giáo
hóa người khác. Cho nên
chư vị phải buông hết
tất cả, không cho phàm
tình vọng niệm làm nhiễm
ô cái chân tâm sáng suốt
của mình. Cổ nhân nói:
“Chỉ dứt hết phàm tình,
không riêng có Thánh
giải”. Các ông nay uống
trà nếu không biết hương
vị của trà, thì đồng cây
đá, nếu biết hương vị
của trà, ấy là phàm phu.
Làm sao bỏ được hai bên
có và không này, đó là
bổn phận của tăng sĩ vậy.
Tuy nhiên, siêu thoát
hai cái hiểu biết này
vẫn còn sanh hoạt trong
hang quỉ. Các ông phải
kỹ càng “Buông hết thân
tâm, chớ theo các cơ
quan mà chuyển động”,
ngay đó tham đi!