NI TRƯỞNG HUỲNH LIÊN
  • Thích Nữ Huỳnh Liên
  • Thích Nữ Huỳnh Liên
  • Thích Nữ Huỳnh Liên

 

Nguyện xin hiến trọn đời mình

Cho nguồn Đạo pháp cho tình Quê hương

 

THẬP ĐẠI ĐỆ TỬ
  • Thích Nữ Bạch Liên
  • Thích Nữ Thanh Liên
  • Thích Nữ Kim Liên
  • Thích Nữ Ngân Liên
  • Thích Nữ Chơn Liên
  • Thích Nữ Quảng Liên
  • Thích Nữ Quảng Liên
  • Thích Nữ Tạng Liên
  • Thích Nữ Trí Liên
  • Thích Nữ Đức Liên
  • Thích Nữ Thiện Liên
THÔNG BÁO

Cáo phó Ni trưởng Nguyện Liên viên tịch

Do tuổi cao sức yếu, Ni trưởng đã thuận thế vô thường, thu thần viên tịch vào lúc 17h50, ngày 30 tháng 10 năm 2018, nhằm ngày 22 tháng 9 năm Mậu Tuất, tại Tịnh xá Nhật Huy, TX. Long Khánh, Đồng Nai

Tuyển sinh đại học chuyên ngành Hán Nôm hệ Vừa làm vừa học tại TP. HCM

Năm 2016, Trường Đại học Khoa học Xã hội & Nhân văn - Đại học Quốc gia TP. Hồ Chí Minh xét tuyển thẳng những thí sinh đã có bằng tốt nghiệp của các trường đại học thuộc hệ thống giáo dục quốc dân; những thí sinh tốt nghiệp THPT đạt từ 15 điểm trở lên không nhân hệ số trong kỳ thi THPT Quốc gia năm 2016 gồm các tổ hợp môn: Ngữ văn - Lịch sử - Địa lý, Ngữ văn - Lịch sử - Tiếng Anh, Ngữ văn - Toán - Tiếng Anh; đã tốt nghiệp THPT hoặc tương đương có điểm trung bình cộng 3 năm lớp 10, lớp 11, lớp 12, đạt từ 6.0 trở lên, theo nguyên tắc xét tuyển những thí sinh có điểm trung bình cộng từ cao xuống thấp cho đến khi đủ chỉ tiêu. Xem trang mạng: http://dt.hcmussh.edu.vn/

VIDEO HÔM NAY

Khi Con Vào Đời - Ni sư Thích Nữ Phụng Liên - Ni sư Phụng Liên

Pháp âm MP3

  • 0 - Lời Mở Đầu
  • 01 - Võ Trụ Quan
  • 02 - Ngũ Uẩn
  • 03 - Lục Căn
  • 04 - Thập Nhị Nhơn Duyên

LỊCH VIỆT NAM

THỐNG KÊ

 

Trang chủ > Văn Học > Văn

Phương xa nhắn bạn xuất gia

Tác giả: Một học sinh (Canada).  
Lượt xem: 1850 . Ngày đăng: 14/01/2015In ấn

Phương xa nhắn bạn xuất gia

 

GN - Sáng nay nghe tin bạn đã chính thức xuất gia sau thời gian tập sự - quả thực là một việc thiện lành bậc nhất thế gian. Tôi biết bạn đã tâm niệm việc xuất gia này từ rất lâu rồi. Thời gian thử thách tập sự xuất gia, nếu có dài hơn thế nữa, chắc cũng không khiến bạn chí nguyện lung lay.
Thử thách, dẫu sao vẫn phải có, là để nhắc nhở mình rằng con đường phía trước không hề dễ đi. Có người tưởng rằng xuất gia là chạy trốn cuộc đời, sống đời nhàn rỗi, hưởng thụ cúng dường... hoàn toàn sai lầm rồi. Người xưa nói, “Xuất gia là việc của bậc đại trượng phu, chẳng phải việc quan tướng có thể làm được”. 

 

Tranh minh họa của Làng Mai

 

Tổ thứ chín tông Tịnh Độ, Đại sư Ngẫu Ích sau khi xuất gia, thọ Đại giới, cảm thấy mình không thể giữ trọn giới thể nên đã xin xả giới Tỳ-kheo, tự xưng là Sa-di Bồ-tát giới. Đệ tử của ngài, Pháp sư Thành Thời, thấy sư phụ xưng là Sa-di, không thể nào học trò lại lớn hơn sư phụ, không dám xưng Tỳ-kheo, xưng là xuất gia Ưu-bà-tắc, cho thấy việc giữ gìn giới luật là rất quan trọng. Ấn Quang đại sư cũng là vì việc này mà không khuyến khích người xuất gia, không phải vì Ngài không nghĩ đến việc nối dòng huệ mạng Phật, mà chỉ vì từ bi nghĩ cho chúng sanh nếu không thể giữ Đại giới mà xuất gia e sẽ bị đọa lạc.

Người gánh vác được trụ cột nhà Như Lai thì ít nhưng người đem tâm vô thường mong muốn xuất gia lại nhiều, vì vậy Ấn tổ không khuyến khích xuất gia, cũng là có cái lý của Tổ. “Hạt gạo của thí chủ nặng như núi Tu Di, đời nay không liễu đạo, đem lông đội sừng trả” mà. 

*

Cách đây nửa năm, một người bạn của tôi sau lần đầu viếng thăm một ngôi chùa liền lập tức phát tâm xuất gia. Nghe chuyện ấy trong lòng tôi có chút gợn. Tôi nghĩ đến hai loại người, một loại người có thiện căn tiền kiếp sâu dày, đời này vừa gặp Phật pháp liền một lòng quyết tâm dành trọn cuộc đời cho việc học Phật; còn một loại người là... cả thèm chóng chán, không hề có chính kiến riêng. Đáng buồn là người bạn kia rơi vào trường hợp thứ hai. Không sao, ít nhất thì bạn ấy đã quay trở lại khi chưa để xảy ra việc gì ảnh hưởng đến Phật pháp, đó là tôi nghĩ như vậy. 

Có thể nói đến đây sẽ có người nói, ai cũng nghĩ như tôi thì còn ai dám xuất gia? Không có người xuất gia thì ai sẽ đảm đương việc nối dòng huệ mạng Phật? Ai sẽ hoằng truyền Phật pháp cho người đời sau?

Thực ra người nung nấu chí xuất gia tu đạo, dù khó dù khổ thế nào cũng tìm cách để vượt qua, bạn có đồng ý không? Nhị tổ Thiền tông Trung Hoa, ngài Huệ Khả khi đến cầu đạo với Sơ tổ Bồ Đề Đạt Ma đã quỳ suốt đêm trong trời tuyết lạnh, chặt cánh tay để chứng tỏ lòng cầu pháp. Gương sáng người xưa ý chí xuất gia cầu học rất nhiều, đây chỉ nói một việc như thế, để thấy rằng chí nguyện xuất trần đâu thể dễ bị lung lay. Bậc pháp khí thiện căn sâu dày, một lòng kiên dũng, đối với Phật pháp thâm sâu vi diệu, còn tự hỏi dám hay không dám nữa hay sao?

Cho nên việc “ai dám xuất gia” thiết nghĩ không cần bàn tới. Còn việc hoằng truyền Phật pháp, duy trì Phật pháp cho đời sau, tôi trộm nghĩ, trước không thành tựu chính mình, sao dám vọng tưởng nghĩ chuyện độ sanh? Thánh giáo của Như Lai phải là người nào mới có thể gánh vác, tôi thật không dám vọng ngữ, nhưng dám chắc những người còn đang tự hỏi có dám xuất gia hay không thì không đủ tư cách dự vào hàng này! 

Thử nói, thế nào mới là chân thật hoằng pháp lợi sanh? Phải in cho nhiều bộ Đại tạng kinh? Hay phải xây dựng nhiều chùa chiền, tổ chức nhiều pháp hội? Cũng tốt, cái nào cũng tốt. Đại tạng kinh in ra rồi, ai sẽ học, ai sẽ giảng? Chùa chiền dựng lên ai sẽ tu? Pháp hội tổ chức ra làm sao cho mọi người biết được ý nghĩa chân thật sau các lễ nghi tụng niệm? Đó mới là điều đáng nói. Mỗi hành động, từng câu chữ trong Phật pháp đều có ý nghĩa của riêng nó, tính biểu pháp rất cao.

Chúng ta hàng ngày đọc kinh, kệ khai kinh có câu, “Nguyện giải Như Lai chân thật nghĩa”, giải được Như Lai chân thật nghĩa mới xứng đáng hoằng pháp lợi sanh. Giải sai Như Lai chân thật nghĩa thì không còn gì để nói, hại mình hại người, hậu quả vô cùng. 

Lại nói, làm thế nào để giải Như Lai chân thật nghĩa? Phải thâm nhập kinh điển, kinh điển là căn cứ duy nhất để tin tưởng, “ly kinh nhất tự tức đồng ma thuyết”. Thâm nhập kinh điển, lý giải kinh điển, nhưng không chấp trước văn tự, bởi vì “y kinh giải nghĩa, tam thế Phật oan”. Thâm nhập kinh điển rồi phải thật làm, những lời Phật dạy phải làm cho được, trước không làm được mười phần cũng phải làm được đôi ba phần, dần dần tiến lên đến viên mãn.

Thâm nhập kinh điển là giải, thật tu thật chứng là hành, giải hành tương ưng, tự hành hóa tha, được như vậy thì không muốn mang danh hoằng pháp độ sanh cũng đã tỏa hương danh Thích tử, tự mình làm một tấm gương sáng học Phật cho thế gian cũng đã một phần “thượng báo trọng ân”, đâu cần phải lưu danh sử sách thì mới có thể chuyển Pháp luân cùng Tam thế Phật?

Cho nên, đã cạo đầu xuống tóc, thì phải buông bỏ lợi ích cá nhân, đã thọ Đại giới, đắp đại y thì nhất định trên cầu Phật đạo, dưới độ chúng sanh. Độ chúng sanh bắt đầu từ đâu? Có phải nên bắt đầu từ chúng sanh, nào nào, chúng sanh hãy ngồi lại nghe ta thuyết giảng, có phải chăng? Ngoại đạo rồi, là ngoài tâm cầu pháp, là ngoại đạo rồi. Anh có tư cách gì để thuyết pháp độ sanh? Pháp anh thuyết đó anh có làm được hay không? Phải nhìn lại chính mình trước vậy. Tứ hoằng thệ nguyện nói thế nào? Chúng sanh vô biên thệ nguyện độ, đây là lập nguyện. Hạ thủ công phu thì bắt đầu từ chính mình, bắt đầu làm bằng “Phiền não vô tận thệ nguyện đoạn”. Nói như Tuyên Hóa thượng nhân: “Thủ khẩu nhiếp ý thân mạc phạm/ Mạc não nhất thiết chư hữu tình/ Vô ích khổ hạnh đương viễn ly/ Như thị hành giả khả độ thế (Gìn lời giữ ý, thân chớ phạm/ Chớ gây phiền não hại chúng sanh/ Vô ích khổ hạnh cần xa lánh/ Hành giả như thế khéo độ đời).

*

Nói đi nói lại, vẫn là phải tự quay lại hỏi chính mình đã xứng đáng hay chưa. Chính mình đoạn phiền não tới đâu; chính mình còn tham danh văn lợi dưỡng, còn tự tư tự lợi hay không; thân khẩu ý của mình đã tương ưng với giới luật, tương ưng với lời dạy trong kinh điển hay chưa. Thường tự khéo phản tỉnh thì đường đạo sẽ có tiến bộ, nhược bằng chẳng biết cung kính, tàm quý thì câu nói “trước cửa địa ngục Tăng đạo nhiều” sao tránh khỏi có phần mình ghi danh!

Mừng cho bạn đã bước đi một bước quan trọng trên đại đạo Giác ngộ, cũng là cầu nguyện cho bạn vững tâm Bồ-đề. Nghĩ lại bản thân vẫn còn ở nhà thế tục, bị phiền não trói buộc, tự thấy xấu hổ, đành phải tự nhắc mình tinh tấn hơn nữa, hy vọng sớm đi cùng bạn trên đại đạo Bồ-đề, nguyện cùng làm đồng đạo nơi Tây phương Cực Lạc. 

 

MỘT HỌC SINH (Canada)

 

-----oo0oo-----

Nguồn: Báo Giác Ngộ

BÀI LIÊN QUAN

Ý lực của tổ tiên  ( Hòa thượng Giác Toàn , 1945 xem)

Ảnh Hưởng Phật Giáo Trong Nhạc TCS  ( Trần Tuyết Hoa , 2072 xem)

Con đường giải thoát  ( Tịnh Hiếu , 2182 xem)

Lời nguyện trong mùa hạ  ( Tịnh Pháp , 2074 xem)

Ngày đầu nhập hạ  ( Tịnh Diệu , 1954 xem)

Người mẹ và người thầy  ( Tịnh Phương , 1870 xem)

Ba của con  ( Liên Trang , 1968 xem)

Phép màu Quán Thế Âm  ( Diệu Hiếu , 1971 xem)

Điểm tựa tâm linh  ( Khánh Vi , 2085 xem)

Ước nguyện  ( Tịnh Chân , 2211 xem)

Ý KIẾN BẠN ĐỌC