NI TRƯỞNG HUỲNH LIÊN
  • Thích Nữ Huỳnh Liên
  • Thích Nữ Huỳnh Liên
  • Thích Nữ Huỳnh Liên

 

Nguyện xin hiến trọn đời mình

Cho nguồn Đạo pháp cho tình Quê hương

 

THẬP ĐẠI ĐỆ TỬ
  • Thích Nữ Bạch Liên
  • Thích Nữ Thanh Liên
  • Thích Nữ Kim Liên
  • Thích Nữ Ngân Liên
  • Thích Nữ Chơn Liên
  • Thích Nữ Quảng Liên
  • Thích Nữ Quảng Liên
  • Thích Nữ Tạng Liên
  • Thích Nữ Trí Liên
  • Thích Nữ Đức Liên
  • Thích Nữ Thiện Liên
THÔNG BÁO

Thông báo Kỳ thi nhân ngày lễ Tưởng niệm lần thứ 32 Ni trưởng Đệ Nhất

Nhân ngày lễ Tưởng niệm lần thứ 32 Ni trưởng Huỳnh Liên, Đệ Nhất Trưởng Ni giới Hệ phái Khất sĩ Việt Nam, tại Tổ đình Ngọc Phương sẽ tổ chức kỳ thi về cuộc đời và đạo nghiệp của Ni trưởng Đệ Nhất.

VIDEO HÔM NAY

12 Lời Nguyện Của Phật Dược Sư - HT. Thích Giác Toàn - Hòa thượng Giác Toàn

Pháp âm MP3

  • 0 - Lời Mở Đầu
  • 01 - Võ Trụ Quan
  • 02 - Ngũ Uẩn
  • 03 - Lục Căn
  • 04 - Thập Nhị Nhơn Duyên

LỊCH VIỆT NAM

THỐNG KÊ

 

Trang chủ > Văn Học > Văn

Ba của con

Tác giả: Liên Trang.  
Lượt xem: 2098 . Ngày đăng: 15/10/2014In ấn

BA CỦA CON!

 Liên Trang- Phan Thiết

“Cánh cò cõng nắng qua sông,

Chở luôn nước mắt cay nồng của cha…

…Lúa xanh xanh mướt đồng xa,

Dáng quê hoà với dáng cha hao gầy.”

(Thích Nhuận Hạnh)

Vâng! Ba của con cũng như thế, cả một đời vì đàn con nhỏ dại, ba hy sinh âm thầm lặng lẽ, ba nghiêm nghị nhưng từ hoà, ba thương các con nhưng chưa bao giờ ba nói. Ba hành động, ba lo lắng rồi có khi ba khóc.

Con sinh ra trong một gia đình gồm có một gái ba trai, ở miền trung nước lũ, nhưng cũng do nhiều đời gieo được hạt giống Bồ đề nên tâm nguyện xuất gia thôi thúc khi tuổi còn niên thiếu. Con vẫn còn nhớ như in, ngày con xin ba đi xuất gia, ba nói: “Đi mà đòi về là chết”. Rồi một sớm mai hồng, con khăn gói lên đường, bỏ lại sau lưng niềm hy vọng bao người, nhất là nỗi buồn của ba hiền. Xa nhà tuổi còn nhỏ, đôi lúc nhớ nhà con lại muốn về, nhưng nhớ lại câu nói của ba con không dám, con biết ba ở nhà trông chờ, đợi con về thăm nhà lắm.

Một năm, hai năm, ba năm rồi bốn năm sau, con về thăm gia đình, thăm ba, ba vui ba cười, con của ba mới đó mà lớn nhanh quá. Hằng đêm ba đều nguyện cầu cho con của ba mạnh khoẻ, tu hành tinh tấn… Ba không nói, nhưng con hiểu hết tấm lòng của ba, ba ơi!

Nhớ lại ngày còn ở bên ba, con thích gì ba cũng mua, cũng cho, vì ba không muốn con mình thua thiệt với bạn bè. Ba nói vì từ nhỏ ba đã mồ côi mẹ sớm, nên bao nhiêu tình thương ba đều dành cho các con, ba đánh các con thì ba lại thương các con nhiều hơn, tuy tuổi còn nhỏ nhưng con đã nhận thức được tình thương của ba dành cho các con.

Ngày con đi tu ba vui, rồi đến em trai con xuất gia, ba lại vui hơn. Ba biết từ nay con mình sẽ sống đời sống khác với ba, một đời sống giải thoát. Dẫu có buồn nhưng ba gác nỗi buồn qua một bên mà nguyện cầu cho hai con của ba luôn tu hành giỏi…

Ba cả đời vất vả mưu sinh vì tương lai của các con, mà lắm khi ba bệnh nhưng chúng con đâu biết làm gì cho ba. Chúng con xin lỗi ba, xin lỗi ba nhiều lắm.

Ba rất tiết kiệm và ba rất giỏi, việc gì ba cũng làm được. Ba sang đất khách quê người làm việc để kiếm từng đồng tiền về lo cho các con. Con vẫn còn nhớ như in, cái ngày định mệnh ấy, ngày con trai của ba ra đi, ngày 24 tháng 12 năm 2011.

Cứ mỗi lần ba đi làm về, ba đều mua card cho con trai ba, nhưng hôm nay sao không thấy con trai ba trả lời, hay một lời cảm ơn ba.

Ba điện vào cho con, ba hỏi: “Cô ơi! Hôm nay ba nạp card cho sư Minh Trị sao không thấy trả lời và thuê bao không liên lạc được” ?

Con trả lời: “Dạ, máy ổng bị mất rồi, có gì mai con hỏi cho”.

Nhưng vô thường không hẹn đến ngày mai, lúc bấy giờ 21 giờ 30 phút ngày 24 tháng 12 năm 2011, trời gió lạnh của mùa Noel, con chuẩn bị đi ngủ, bỗng điện thoại Tịnh Xá reo vang, một giọng nói của một vị sư hỏi rằng: “Đây có phải là Tịnh Xá Ngọc Thạch không? Cho sư gặp chị của Huệ Trụ (cái tên hồi tiểu hay gọi).

Nhắc chiếc điện thoại, con nghe bên kia một giọng nói mà như sét đánh ngang tai mình, con cứ nghĩ ai mà chọc mình, nhầm số rồi thì phải, con cứ hỏi đi hỏi lại.

Sư nói: chị của Huệ Trụ phải không? Huệ Trụ bị tai nạn chết rồi! Tới giờ con vẫn không muốn tin một tí nào. Con nghĩ không phải đâu: “Dạ, ai chết hả thưa sư…?” Con khóc và quỵ người xuống, con bấy giờ không còn đứng vững nữa rồi, cầm điện thoại để gọi về nhà mà tay rung rung bấm gọi không được.

Mới hồi sáng đây con mua thuốc cho sư uống mà giờ đây sư đã về bên kia thế giới rồi. Cho nên lời dạy của Thế Tôn thật chân lý, vô thường nhanh chóng, cái chết sẽ đến với tất cả chúng sanh không bỏ một ai.

Lúc này, con điện thoại về cho ba, nhưng ba không nghe máy, ba nghĩ khuya rồi, ba để cho con nghỉ. Ba tưởng chắc do ba mới đi làm về nên con muốn nói chuyện với ba đó. Năm phút sau sư phụ của sư điện thoại, ba giật mình nghĩ rằng chắc sư làm gì có tội nên sư phụ điện thoại về.

Bắt máy điện thoại ba nghe như lặng người, cả nhà khóc, ngỡ là giấc mơ, vì nhớ lại hai ngày trước sư điện thoại về nói: “Năm nay con về thăm nhà”. Thế mà giờ đây sư chưa gặp lại ba mẹ, ba mẹ chưa nhìn thấy được con mình đắp y rồi có đẹp không, và có khác gì không? Sư đi không một lời từ biệt.

Con nhớ lại lúc còn sống, con hỏi sư có sợ chết không? Sư nói chết có gì đâu mà sợ. Con thấy vui, tuy còn nhỏ mà sư đã một phần nào sẵn sàng đối diện với cái chết.

Ba ơi! Ba biết không? Chưa bao giờ con thấy ba khóc nhiều như thế, nghẹn ngào đứng di ảnh của sư, ba chắp tay, chắp tay trước người con trai của mình, ba khóc tưởng chừng như không còn nước mắt để khóc nữa, nhớ lại mà nước mắt con cũng tuôn trào, thương ba nhiều lắm ba ơi! Chắc sư cũng sẽ hiểu được nỗi lòng của ba, hiểu được nỗi đau của ba. Con nhìn lên di ảnh hình như sư cũng khóc đó ba à! Thương cho ba đầu bạc phải tiễn kẻ đầu xanh, tre già khóc măng non.

Và rồi thời gian thấm thoát trôi qua, mới đó mà đã mãn tang sư rồi, mãn tang con trai của ba rồi. Nhưng bù vào đó ba còn có một đứa con gái đi tu, niềm vui của con là niềm vui của ba, hạnh phúc của con cũng là hạnh phúc của ba, con vui là ba vui.

Ba ơi! Ba hãy yên tâm các con của ba sẽ cố gắng sống tốt, con gái của ba sẽ cố gắng tu tốt để cho ba vui lòng, và con sẽ không phụ lòng mong đợi của ba. Và giờ đây ba đã trở thành một người Phật tử, biết nương về giáo pháp của Phật để tìm an lạc cho mình, cho gia đình và xã hội. Các con của ba lúc nào cũng tự hào về ba, về phụ thân. Mỗi mùa xuân trôi qua, mỗi ngày con khôn lớn, là mỗi ngày ba lại già đi, là sức khoẻ của ba không còn như xưa nữa, nhưng có khi nào ba than thở và nghỉ đâu, ba quần quật cả ngày. Chính những điều ấy đã đánh thức con phải biết bổn phần của mình càng nặng nề hơn, cần phải tinh tấn hơn. Nguyện đem công đức tu hành này hồi hướng và cầu nguyện cho ba hiền mạnh khoẻ, sống lâu, trí tuệ. Không những đối với ba với má với tất cả nhân loại, có thể mới xứng đáng là bậc xuất trần, là con gái của đấng từ phụ và là con gái của ba của mẹ.

Qua đó, cho thấy rằng tình cha cũng cao vời như tình mẹ, nhưng vì “Ngôn ngữ trần gian là túi rách” không thể lột tả hết công ơn của ba. Công của ba cũng sánh bằng công của mẹ. Bao nhiêu lời hay ý đẹp, đều viết cho mẹ nhưng không phải là không có lời hay dành cho ba. Ba không ngọt ngào đầm ấm, không âu yếm, vỗ về như tình mẹ, nhưng bù lại nó mang lại sắc thái của tình thương mà chỉ có ai chịu khó nhìn sâu, nhìn kỹ mới thấm thía được thâm tình của ba.

Với con: “Còn ba là con còn cả đất trời” đó ba ạ.

 

BÀI LIÊN QUAN

Phép màu Quán Thế Âm  ( Diệu Hiếu , 2231 xem)

Điểm tựa tâm linh  ( Khánh Vi , 2177 xem)

Ước nguyện  ( Tịnh Chân , 2419 xem)

Vì một niềm tin  ( Tịnh Trường , 2279 xem)

Ơn Thầy  ( Tịnh Phúc , 2162 xem)

Thư gửi thầy  ( Tịnh Diệu , 2402 xem)

Tâm tình chư pháp lữ  ( Tịnh Hỷ , 2150 xem)

Sen mùa hạ  ( Tịnh Hỷ , 2066 xem)

Những đóa sen thầm lặng  ( Tịnh Thắng , 2043 xem)

Song ân  ( Tịnh Giới , 1684 xem)

Ý KIẾN BẠN ĐỌC